LEADERSHIP TOPIC #35 Khi còn là một nhân viên Mỹ thường nhìn sếp và thầm nghĩ "Làm sếp sướng nhỉ, chẳng phải làm task khó, nhiều thời gian đi đây đi đó" Và với góc nhìn đó Mỹ muốn một ngày nào đó mình cũng làm sếp. Và rồi khi bước lên ngưỡng cửa đó, có một giai đoạn trong công việc, Mỹ gần như mất ngủ liên tục, không phải vì công việc quá nhiều, không phải vì KPI quá cao mà vì có quá nhiều thứ đang diễn ra ngoài khả năng kiểm soát của mình. Một nhân sự chủ chốt xin nghỉ việc. Một khách hàng lớn bắt đầu giảm đơn hàng. Một dự án quan trọng liên tục phát sinh vấn đề. Và điều đáng sợ nhất là Mỹ không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Nhiều người nghĩ rằng người làm lãnh đạo là người chịu áp lực giỏi hơn. Điều đó không sai nhưng nó chỉ là bề nổi. Lãnh đạo cũng lo lắng như bất kỳ ai, cũng có những đêm trằn trọc, có những lúc nghi ngờ quyết định của bản thân. Khác biệt duy nhất là họ không có nhiều cơ hội để thể hiện điều đó. Khi còn là nhân viên, nếu công việc gặp khó khăn, mình thường chỉ cần tập trung xử lý phần việc của mình và không phải chịu trách nhiệm cho ai cả. Nhưng khi làm lãnh đạo, mỗi quyết định đều kéo theo rất nhiều hệ quả. Một quyết định tuyển sai người, một quyết định đầu tư sai hướng, một quyết định đánh giá sai thị trường có thể ảnh hưởng đến doanh thu, đội ngũ, khách hàng và cả tương lai của doanh nghiệp Mỹ từng nghĩ người lãnh đạo giỏi là người luôn có câu trả lời. Nhưng càng đi xa, mình càng nhận ra người lãnh đạo giỏi không phải người biết chắc điều gì sẽ xảy ra mà là người vẫn đủ bình tĩnh để dẫn dắt đội ngũ khi chính họ cũng chưa nhìn thấy toàn bộ bức tranh, đủ sáng suốt để luôn lường trước rủi ro và chuẩn bị các phương án dự phòng. Đó là một cảm giác rất cô đơn. Bên ngoài, mọi người chờ bạn đưa ra quyết định. Bên trong, bạn đang tự hỏi: "Liệu đây có phải lựa chọn đúng không?" "Nếu mình sai thì sao?" "Nếu mọi thứ không diễn ra như kế hoạch thì sao?" Và rồi Mỹ nhận ra một bài học rất lớn: Sự trưởng thành của người lãnh đạo không nằm ở việc kiểm soát được mọi thứ.