Mỹ từng nghĩ mình giỏi tiếng Anh cho đến khi nhận kết quả thi TOIEC đầu vào 450 điểm. Đó là một trong những cú sốc lớn nhất của tuổi 18. Là một đứa học chuyên Anh suốt 3 năm cấp ba, yêu thích tiếng Anh từ nhỏ, luôn làm tốt các bài kiểm tra ngữ pháp và từ vựng, Mỹ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nhận một kết quả như vậy. Mỹ ngồi nhìn tờ kết quả và lần đầu tiên nhận ra một sự thật khá đau: "Mình không giỏi tiếng Anh như mình tưởng". Thứ khiến Mỹ nghĩ mình giỏi chỉ là khả năng ghi nhớ ngữ pháp, từ vựng và làm bài tập trên giấy. Còn hai kỹ năng quan trọng nhất để sử dụng được tiếng Anh trong thực tế — nghe và nói — thì gần như chưa bao giờ được rèn luyện nghiêm túc. Sau cú sốc đó, Mỹ làm điều mà rất nhiều người vẫn làm: Đăng ký thêm một khóa học. Rồi thêm một khóa học nữa. Mỹ nghĩ mình chưa đủ giỏi vì chưa học đủ nhiều. Nhưng sau 6 tháng chăm chỉ đến lớp, kết quả gần như không thay đổi. Và lần đầu tiên trong đời, Mỹ bắt đầu hoài nghi chính mình: "Hay là mình thật sự dở tiếng Anh?" May mắn là Mỹ không dừng lại ở câu hỏi đó. Mỹ bắt đầu hỏi một câu khác: "Nếu không phải do mình dở, thì vấn đề thực sự nằm ở đâu?" Chính câu hỏi đó đã thay đổi mọi thứ. Mỹ ngừng tìm kiếm thêm phương pháp mới. Ngừng đổ lỗi cho hoàn cảnh. Ngừng gắn nhãn bản thân là người kém cỏi. Thay vào đó, Mỹ tập trung vào những việc rất nhỏ: - Nghe và thực hành mỗi ngày - Tham gia câu lạc bộ tiếng Anh và thực hành thường xuyên - Chấp nhận nói sai - Chấp nhận bắt đầu lại Chỉ sau 3 tháng, từ một người gần như không nghe nổi podcast tiếng Anh, Mỹ đã có thể hiểu 70-80% nội dung từ CNBC và VOA. Từ một người chưa bao giờ nói trước đám đông, Mỹ có thể đứng trên sân khấu làm MC bằng tiếng Anh cho các hoạt động của câu lạc bộ. Nhìn lại, điều giá trị nhất mà tiếng Anh dạy Mỹ không phải là từ vựng hay ngữ pháp mà là cách Mỹ nhìn nhận thất bại. Rất nhiều người khi gặp một kết quả không như mong muốn thường vội kết luận: "Mình không đủ giỏi". "Mình không có năng khiếu". "Mình không phù hợp". Nhưng thực tế, kết quả chỉ là dữ liệu. Nó không phải bản án.