Mấy tối nay lúc ngồi mở laptop học thêm một vài công cụ làm việc online, mình cứ bấm nhầm nút này, lộn thao tác kia. Nhìn các bạn trẻ chỉ cần vài phút là xong một cái clip, một cái trang web, còn mình loay hoay cả tiếng đồng hồ, thú thật là cũng có chút chạnh lòng. Ở cái tuổi 43 này, đầu óc không còn nhanh nhạy như thời đôi mươi, đó là sự thật. Nhưng khi định tắt máy đi ngủ với tâm trạng nản lòng, mình nhìn ra những kệ hàng tạp hóa ngăn nắp trước mặt, rồi chợt mỉm cười nhớ lại câu chuyện ngày xưa. Hồi mười mấy năm trước, khi lần đầu tiên được cử sang Hàn Quốc làm phát triển mẫu giày, mình cũng từng rơi vào cảm giác bất lực y như vậy. Giữa một phòng toàn các chuyên gia nước ngoài nói tiếng Anh, tiếng Hàn vèo vèo, trên tay là bản vẽ kỹ thuật của Nike khắt khe đến từng milimet, mình – một cô sinh viên chưa tốt nghiệp – chỉ biết đứng hình. Lúc đó, mình chỉ có hai lựa chọn: Hoặc là sợ hãi xin về nước, hoặc là chấp nhận mình dốt để bắt đầu nhặt nhạnh từng chút một. Và mình đã chọn vế thứ hai. Cứ sai thì sửa, chỗ nào chưa rõ thì hỏi, bò từ từ rồi cũng tới đích, bài luận tốt nghiệp năm đó của mình thậm chí còn đạt điểm tuyệt đối. Bước qua nửa cuộc đời, mình nhận ra: Tụt hậu không đáng sợ. Đáng sợ nhất là vì sợ tụt hậu mà mình chọn cách dừng lại. Người trẻ có lợi thế về tốc độ và sự nhạy bén. Còn những người bước qua tuổi trung niên như tụi mình lại có một thứ tài sản vô giá: Sự kiên nhẫn và trải nghiệm sống. Chúng mình đã từng đi qua khủng hoảng, từng điều phối những dự án ngổn ngang trăm bề, từng va vấp với đủ kiểu người trong xã hội... Vậy thì tại sao chỉ vì vài ba cái nút bấm trên máy tính, vài công cụ công nghệ mới mà mình lại tự dán nhãn là "mình đã già"? Học chậm một chút cũng được, thao tác ngượng nghịu một chút cũng chẳng sao. Miễn là hôm nay mình biết nhiều hơn hôm qua một chút, đó đã là một chiến thắng rồi. Tuổi trung niên đi tìm hướng đi mới, không cần phải chạy đua với ai, chỉ cần bền bỉ với chính hành trình của mình là đủ. Tối nay, có ai cũng đang chong đèn tự học một điều mới giống mình không? Đừng nản lòng nhé, tụi mình cứ đi chậm, nhưng đi chắc chắn là được 🌱