Khi nhà máy gặp sự cố downtime cao, phản xạ thông thường của các nhà quản lý là tạo ra áp lực (Pressure): khiển trách trong cuộc họp giao ban, yêu cầu giải trình bằng văn bản, siết chặt kỷ luật. Việc này giải phóng hormone căng thẳng (Cortisol), ép đội ngũ phải nỗ lực tạm thời để đối phó. Nhưng bộ não con người được thiết kế để bài xích Cortisol dài hạn. Khi người quản lý bớt gắt gao, áp lực giảm, hệ thống lập tức xuất hiện nhiều vấn đề. Để hệ thống đi vào tự vận hành (Automatic Behavior), chúng ta phải chuyển dịch sang cơ chế kích hoạt các hormone tích cực: 1. Dopamine (Sự tiến bộ trực quan) Khi công nhân hoặc tổ trưởng xử lý xong một lỗi dừng máy đúng tiêu chuẩn, họ phải nhìn thấy ngay kết quả trên bảng Visual Management (Ví dụ: Đèn chuyển xanh, số phút downtime giảm trên bảng cơ học). Sự tiến bộ thấy được này kích thích Dopamine, khiến họ muốn lặp lại hành vi đó ở ca sau. 2. Serotonin (Sự ổn định, an toàn) Khi nhịp quản trị hằng ngày (Daily Management) diễn ra đúng giờ, đúng cấu trúc, không phụ thuộc vào tâm trạng của Plant Manager, đội ngũ sẽ cảm thấy môi trường này ổn định và an toàn. Họ không đi làm với tâm lý "đối phó xem hôm nay sếp vui hay buồn". Câu hỏi cho các nhà quản lý: Tại nhà máy của Anh/Chị, khi một tổ trưởng hoặc trưởng ca hoàn thành xuất sắc việc ghi nhận và xử lý sự cố ngay tại hiện trường (Gemba), họ có nhận được một "Phần thưởng rõ ràng" (Tangible Reward) nào ngay lập tức để kích hoạt Dopamine không (một lời ghi nhận trực tiếp, một điểm số xanh trên bảng kết quả ca), hay họ chỉ nhận được sự im lặng và áp lực cho ca tiếp theo?