Nhiều lúc mở danh sách khách ra xong cứ ngồi nhìn. Trong đầu thì tưởng tượng đủ thứ:
“Lỡ khách khó chịu thì sao?”“Lỡ người ta cúp máy ngay thì sao?”“Lỡ mình nói không tốt thì sao?”
Càng nghĩ mình càng áp lực. Và điều làm mình mệt nhất không phải bị khách từ chối. Mà là cảm giác của mình sau mỗi cuộc gọi.
Chỉ cần nghe khách nói: “Anh đang bận.” ; “Bên chị chưa cần.”; “Để khi khác nhé em” là tự nhiên mood mình tụt xuống hẳn.
Có hôm chỉ gọi vài cuộc thôi mà mình thấy nặng đầu cả buổi.
Sau này mình mới nhận ra rằng:Mình từng xem mỗi lời từ chối như là đang từ chối chính bản thân mình.
Trong khi thật ra…Khách hàng cũng có công việc, áp lực và sự bận rộn riêng của họ.
Có người đang họp.
Có người đúng lúc không tiện nghe máy.
Có người chưa cần ở thời điểm hiện tại.
Không phải ai từ chối cũng là vì mình nói dở.
Từ lúc hiểu được điều đó, mình bắt đầu bình tĩnh và thoải mái hơn khi gọi điện.
Mình tập nói ngắn gọn hơn.Nghe khách nói nhiều hơn.Và thay vì cố “bán hàng”, mình tập trung vào việc:“Nếu sản phẩm này thật sự giúp được khách thì mình chia sẻ.”
Lạ là khi đầu óc bớt sợ hãi, các cuộc nói chuyện cũng tự nhiên hơn nhiều.
Giờ mình vẫn bị từ chối chứ không phải không.Nhưng không còn bị down mood như trước nữa.
Mình nghĩ chắc ai làm sales rồi cũng từng trải qua cảm giác này ít nhất một lần 😅
Có ai từng sợ gọi điện cho khách giống mình không?Mọi người vượt qua giai đoạn đó như thế nào vậy?