Hồi trước làm quản lý hành chính và điều phối các chương trình công tác xã hội, mình từng gặp không biết bao nhiêu ca "bốc hỏa". Nhân sự ấm ức, phụ huynh bức xúc đòi gặp lãnh đạo, đối tác không vừa ý gọi điện cự nự, hay bà con đi làm thiện nguyện đôi khi hiểu lầm nhau rồi sinh ra tranh cãi. Mọi thứ cứ đùng đùng lửa khói. Những năm mới đi làm, thấy người ta lớn tiếng là tim mình đập thình thịch, chỉ muốn nhảy vào giải thích đúng sai ngay lập tức. Nhưng mười mấy năm trải nghiệm dạy mình một bài học xương máu: Khi người đối diện đang nóng, thứ họ cần không phải là lý lẽ đúng sai, mà là một khoảng trống để trút bớt lửa. Bí quyết dung hòa xung đột của mình từ đó về sau chỉ gói gọn trong một hành động: Im lặng và lắng nghe sâu. Lắng nghe sâu ở đây không phải là cam chịu hay phớt lờ, mà là thực sự tập trung nhìn vào mắt họ, nghe hết câu chuyện của họ mà không ngắt lời, không phán xét. Khi một người đang tức giận mà gặp một khoảng lặng bình tĩnh từ phía bạn, cơn giận của họ tự nhiên sẽ hạ nhiệt xuống một nửa. Sau khi họ nói xong và thở phào một cái, mình mới nhẹ nhàng đặt câu hỏi: "Bây giờ mình cùng tìm cách giải quyết nhé, theo bạn thì bước tiếp theo mình nên làm thế nào cho vẹn cả đôi đường?" Thay vì đối đầu, mình biến họ từ "người đối địch" thành "người đồng hành" cùng giải quyết vấn đề. Kỹ năng này không có trường lớp nào dạy bằng sự va vấp của trường đời. Và mình nhận ra, dù sau này bạn có làm quản lý ở đâu, làm việc online từ xa với những cộng đồng mới, hay đơn giản là trò chuyện với người thân trong gia đình... thì sự điềm tĩnh và năng lực lắng nghe thấu cảm vẫn là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất. Mềm mỏng đúng lúc chính là đỉnh cao của sự chuyên nghiệp. Cuối tuần rồi, có việc gì ở chỗ làm hay trong cuộc sống làm bạn bực mình không? Thử dừng lại 3 giây, hít một hơi thật sâu trước khi lên tiếng xem cục diện có thay đổi không nhé 🌱