Khi bạn đã có tệp khách hàng tiềm năng, khi bạn biết điểm mạnh của bạn, khi bạn biết vị thế của mình. Vậy làm sao bạn có thể thu hút được tiệp khách hàng bạn đang hướng tới.
Giá thấp ư? Bạn đang làm giảm giá trị lao động của mình.
Chạy quảng cáo trên các trang mạng xã hội ư? Bạn đang xài tiền trước khi kiếm tiền.
Vậy phải làm sao?
Bạn chỉ nói và nói người nghe sẽ bị thuyết phục và tin tưởng chọn bạn sao?
Đương nhiên là không dễ vậy mà bạn sẽ phải chứng minh cho họ thấy giá trị thực của bạn.
Hãy cho họ thấy những vị trí công việc, những công ty nơi bạn đã làm việc. Họ sẽ dựa vào thông tin đó để tìm ra giá trị thực của bạn.
Một tấm hình cụ thể với nội dung rõ ràng bạn cũng đã cho họ thấy sự thành công, sức ảnh hưởng của bạn trong chuyên môn.
Một câu chuyện, một trải nghiệm mà bản thân bạn đã trải qua dễ dàng chạm đến cảm xúc của người đọc. Để họ cảm nhận rõ hơn về giá trị con người bạn, về chuyên môn và về cả bản chất của bạn thông qua câu chuyện.
Là một giáo viên đã giảng dạy hơn 20 năm, tôi có rất nhiều câu chuyện muốn chia sẻ với mọi người. Để mọi người hiểu hơn rằng: Chúng tôi không chỉ dạy chữ cho học sinh, chúng tôi còn dạy các em cách tư duy sáng tạo; cách ứng xử trong lớp, trường và xã hội; dạy các em học tập và sống trong kỷ cương và luật pháp; bên cạnh đó còn giúp các em nhìn ra được những điểm mạnh mà các em chưa bao giờ nghĩ tới; truyền cảm hứng, động lực để các em tìm ra kế hoạch cho tương lai mình.
Câu chuyện về một học sinh tưởng chừng như mãi chỉ biết đọc biết viết trở thành 1 kỹ sư giám sát thi công và chủ cửa hàng kinh doanh sơn nước.
Khi sinh ra hai chân em bị dính lại với nhau như đuôi nàng tiên cá. Vì thế em đã phải chịu phẫu thuật từ khi còn nhỏ: cắt lớp da dính, nắn xương cẳng chân, đóng đinh nắn xương bàn chân. Các cuộc phẫu thuật diễn ra từ lúc vài tháng đến khi em học cấp 1 thì dừng lại, trong quá trình điều trị em phải sử dụng thuốc giảm đau, thuốc kháng sinh… Chính vì vậy dù em đã đi lại bình thường nhưng chân em không phát triển cân bằng với cơ thể và đặc biệt em không thể tiếp thu tốt. Cấp 1 đọc viết rất khó khăn dù em đã cố gắng. Lên lớp 6 em đòi nghỉ vì tự tin với các bạn. Khi mẹ em nói tôi đã không ngần ngại nhận em về lớp.
Việc đầu tiên khi tôi nhận em vào lớp tôi đã “nói chuyện” với học sinh của lớp về trường hợp của em, để học sinh hiểu hết những nỗi đau về thể xác em đã chịu để các em chấp nhận, bao dung, yêu thương và tôn trọng em hơn.
Cá nhân tôi thì dạy kèm cho em ở nhà lớp 6 với các phép toán cộng trừ, em rất chăm rất cố gắng làm bài dù sai nhưng tôi chưa bao giờ mất kiên nhẫn hay la mắng em. Các bạn cũng lớp cũng hỗ trợ em ghi bài, giảng bài. Em dần tự tin hơn, biết hỏi khi mình chưa hiểu, biết nhờ mọi người giúp đỡ khi cần. Dù việc học còn khó khăn nhưng em không nhắc lại việc nghỉ học. Tôi giao cho em các bài toán vừa sức, khen ngợi khi em tiến bộ, cả lớp vỗ tay cho điểm 10 đầu tiên của em. Nhưng em vẫn chỉ học môn Toán còn các môn khác chưa có tiến bộ.
Tôi tiếp tục dạy em lớp 7 mọi việc vẫn chưa thu được kết quả cao hơn, nhưng em đã cố gắng học các môn khác sau nhiều lần cô trò ngồi chia sẻ. Tại sao phải học môn Lí? Vì không học em sẽ không biết tại sao tháp Pissa nghiêng mà không đổ.
Tại sao học môn Hoá? Thế em có biết tại sao sắt lại rỉ khi để ngoài trời mưa nắng?
Tại sao phải học môn Sinh? Thế tại sao con cá lại phải có mang, sao con chim bay được còn con gà thì không?
Còn tôi chỉ hỏi em: Sau này em sẽ làm nghề gì? Vậy muốn đạt được mơ ước đó em phải đi học, phải học xong cấp 2 rồi cấp 3 rồi học đại học. Nên con phải cố gắng hơn.
Và cũng bắt đầu từ đó em cố gắng hơn.
Tôi nhớ năm lớp 8, mẹ và ba của em đến nhà cảm ơn tôi. Người cha bận bịu với lịch công tác gần như vắng mặt ở nhà trong vài tháng lại ngạc nhiên khi thấy con tự học, ngỏ ý muốn có cơ hội học môn này, muốn nâng cao môn kia. Hôm nay về không còn nghe thấy tiếng vợ dục con ngồi học, nhắc con tập trung vào học. Vợ lại khoe rằng con tiến bộ vượt bậc môn nào cũng trên 7₫, số điểm mà trước đó rất hiếm mới đạt được.
Bây giờ khi em đã đi làm, lập gia đình nhưng mỗi lần gặp lại ba mẹ em vẫn nói cảm ơn tôi rất nhiều. Em thì khác: bó hoa ngày lễ 20/11, chiếc bánh kem ngày 8/3, tin nhắn chúc mừng 20/10, trà sữa tối vì hôm nay sinh nhật cô là lời cảm ơn em giành cho tôi, cũng là sự công nhận của em về tôi với tư cách người học với người dạy- người đồng hành.
Tôi ở trong câu chuyện không chỉ là cô giáo dạy cho em những phép tính rắc rối hay những con số khô khan, tôi đã tạo cho em một môi trường học thân thiện với tình yêu thương của bạn bè và thầy cô, tôi đã chỉ ra cho em con đường để em đạt được mục tiêu mà mình mong muốn. Tôi không chỉ là giáo viên tôi còn là người mẹ muốn cho em một cơ hội để em phát triển, một người bạn giúp em trả lời những câu hỏi vì sao, là điểm tạm nghỉ an toàn khi em cần sự hỗ trợ.
Cảm ơn chị Quyên đã giúp em hiểu hơn về giá trị bản thân và thay đổi tư duy về nghề dạy.
Cảm ơn Thanh đã giúp mình thấy rõ giá trị bản thân.
Cảm ơn tất cả các thành viên khoá học đã hỗ trợ mình.