User
Write something
14 ngày - Tâm lý nền is happening in 15 hours
Có phải chúng ta khó có thể tự chữa lành, bởi những người gây ra tổn thương lại chính là những người chúng ta yêu thương và gần gũi nhất không…?
Chào mọi người, mình là Hạnh, 30 tuổi. Mình sinh ra và lớn lên ở một vùng quê trong một gia đình cơ bản. Mẹ mình làm giáo viên và bố mình làm về xây dựng. Mọi thứ vẫn hết sức bình thường cho đến năm mình khoảng 6 tuổi, khi đó thì bố mình bắt đầu sa đọa vào con đường chơi bời và mẹ mình thì đang là hiệu phó của một trường tiểu học. Với bản tính của một người phụ nữ truyền thống, mẹ mình luôn tin là mẹ mình sẽ cảm hóa được bố mình bằng sự hy sinh của mẹ. Tuy nhiên thì cho đến hiện tại khi mà bố mình không còn trên đời này nữa, mẹ mình vẫn chưa làm được điều đó. Mình lớn lên song song với việc chứng kiến những cảnh bạo lực gia đình về cả thể xác lẫn tinh thần một cách vô cùng khủng khiếp. Nhưng lúc đó vì còn nhỏ nên mình chỉ biết buồn thôi. Mình rất buồn, tại sao bố mình lại làm như vậy? Tại sao mẹ mình là người vợ hiền, tại sao hai chị em mình là con ngoan mà bố mình lại đối xử với mẹ con mình như vậy? Và mình cứ thế lớn lên, cố gắng là một đứa con ngoan, cố gắng học giỏi, nghe lời mẹ, miễn để mẹ không phải bận lòng thêm điều gì nữa. Dần dần khi mình lớn hơn, tốt nghiệp đại học và đi làm, có nhiều mối quan hệ xã hội hơn, kết hôn và sinh con thì mình nhận ra những tổn thương khi sống trong một gia đình như vậy quá lớn, nó chiếm hết cả cuộc sống của mình, làm cho mình luôn luôn cảm thấy chơi vơi lạc lõng và mơ hồ về cuộc sống. Mình không biết mình muốn gì, mình không biết mình là ai. Mình không biết mình muốn trở thành người như thế nào. Mình không biết mục tiêu cuộc sống của mình là gì. Đáng buồn hơn nữa là khi mà cả hai chị em mình đã bắt đầu tự lo được cho bản thân thì mẹ mình mắc bệnh hiểm nghèo và sau đó thì bố mình cũng mắc bệnh hiểm nghèo. Mình mang trong lòng những tổn thương từ thời thơ ấu, đã cố gắng rất nhiều để có thể chăm lo cho bố mẹ trong suốt những năm vừa qua. Hiện tại thì bố mình đã không còn ở trên cõi đời này nữa, còn mẹ mình thì vẫn đang hằng ngày chiến đấu với bệnh tật. Đối với mình, mẹ từng là cả thế giới. Mẹ là niềm tự hào mình mang theo suốt cuộc đời, là tượng đài vững chãi về sự kiên trì bền bỉ. Thế nhưng...niềm tự hào của mình lại cũng chính là điểm yếu của mình. Mẹ mang tâm lý mẹ đã chịu sống 1 cuộc sống cơ cực, khổ sở vì hai chị em mình, mẹ đang bị bệnh, nên chị em mình phải nghe theo lời mẹ. Mẹ kiểm soát mọi khía cạnh của cuộc sống, khiến cho mình cảm thấy mình không thể tự quyết định bất cứ việc gì. Mình chưa từng tận hưởng trọn vẹn một khoảnh khắc hạnh phúc nào của cuộc sống này, mỗi khi ăn miếng gì ngon, đi chơi ở 1 nơi nào đó, chi tiêu một khoản gì đó cho bản thân, mình đều bị chặn lại bới suy nghĩ mẹ đã và đang khổ sở mà mình lại xứng đáng hưởng những điều tốt đẹp như thế này sao?
Chuyện của mình
Câu chuyện của mình bắt đầu với một tuổi thơ âm thầm dạy mình cách tồn tại trước khi dạy mình cách được nhìn nhận. Bố mẹ mình là những người lao động trong thời kì đất nước phát triển sau chiến tranh, không vắng mặt theo cách tàn nhẫn, mà vắng mặt theo cách thực tế, kiệt sức của những người phải kiếm tiền mỗi ngày và không có sự xa xỉ để nán lại ở nhà. Vì vậy mình học được từ sớm cách ở một mình, cách tự chơi, cách khóa cửa lại và tự chiếm lĩnh tâm trí của mình. Kiểu tuổi thơ đó thường tạo ra hai thứ cùng một lúc: một đứa trẻ trở nên độc lập một cách bất thường, và một đứa trẻ lớn lên với cảm xúc thiếu hụt. Mình có thể thấy cả hai trong mình bây giờ. Lúc mới cưới mình hay bị vợ dỗi vì không chịu chia sẻ gì vì nó đã thành thói quen sâu xa của mình. Luôn giữ mọi thứ bên trong và xử lý cuộc sống mà không đòi hỏi quá nhiều từ ai kể cả những người thân và mình tin tưởng nhất. Trong khoá thiền vừa rồi mình có gặp 1 anh, anh ấy có 2 người bạn thân 44 trong 2 năm gần đây nên anh ấy quyết định đi thiền. Qua câu chuyện anh kể mình nhận ra 2 người bạn của anh ấy và chính anh ấy cũng là kiểu người như mình. Điều may mắn là mình chưa có áp lực nào quá lớn và mình có cách khác để điều hoà cảm xúc của mình. Gia đình mình lớn lên cũng cho mình một mô hình rất cụ thể về thứ bậc trong nhà. Bố là người trí thức, người thầy, người đàn ông có kỷ luật đại diện cho tri thức, cấu trúc và thành tựu. Mẹ xuất thân từ tầng lớp thấp hơn và dường như nhường nhịn ông rất nhiều trong cuộc sống, thậm chí thường hỏi những câu mà bà đã biết câu trả lời. Bà cũng rất vất vả và có quan điểm riêng nhưng bà không thể bày tỏ quan điểm của mình khi ở bên cạnh ông. Chi tiết đó quan trọng hơn vẻ ngoài của nó. Một đứa trẻ nhìn thấy điều đó không chỉ học được ai có tiếng nói trong gia đình. Nó học được rằng sự chấp thuận có thể là thứ người này tìm kiếm từ người kia. Và nó cũng học được, có lẽ mà không nhận ra, rằng sự an toàn về mặt cảm xúc có thể tồn tại ngay bên cạnh sự bất bình đẳng. Đó có thể là một phần lý do tại sao mình trầm lặng và tránh đối đầu ngày hôm nay. Mình thấy từ sớm rằng căng thẳng trong gia đình không phải lúc nào cũng được giải quyết trực tiếp. Đôi khi nó chỉ được nén lại, làm dịu đi, hoặc là nuốt vào bên trong.
Đôi dòng chia sẻ…
Mình lớn lên trong một gia đình đầy đủ bố mẹ. Kinh tế gia đình ổn. Tuy nhiên ngày bé khi còn học mẫu giáo đến hết cấp 1 mình rất rất sợ mẹ và luôn có mong muốn bố mẹ bỏ nhau vì phải chứng kiến cảnh bố mẹ cãi vã, và cảnh mẹ tự làm đau bản thân … Mình từng ám ảnh và tin rằng mình là người yếu ớt, bỏ đi, người xấu xí và là cục nợ của cuộc đời mẹ. Đó là những lời mình hay nghe từ mẹ nói về mình. Những năm lớp 1,2 lực học của mình rất tệ vì mình nghĩ mình tệ như lời ng lớn nói cho đến khi lên lớp 3 thì may mắn mình được phát hiện bởi một cô giáo về năng lực học của bản thân. Sau đó mình lấy dần được sự tự tin thông qua những thành tích trong học tập. Ngoài ra việc học chính là thứ duy nhất mình cảm thấy mình có thể làm được để khiến bố mẹ vui và tự hào về mình. Sau đó năm 2014 khi mình quyết định đi Đức du học với một tâm thế để khám phá thế giới. Nhưng sự thật đã dội gáo nước lạnh rằng kiến thức, kĩ năng sống và ngoại ngữ của mình còn quá hạn chế. Sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ … khiến mình muốn được trở lại Việt Nam sau khi kết thúc thời gian học tập. Thực sự thời gian mấy năm đầu mình phải làm rất rất nhiều việc để lo chi trả cuộc sống và cũng gặp một số chuyện không vui rồi bị lừa … Mình cũng đã tâm sự nhiều lần với bố mẹ về chuyện muốn trở về. Nhưng Mẹ mình rất muốn mình ở lại với một niềm tin mãnh liệt từ lời thầy bói rằng số mình phải đi nước ngoài mới tốt và chỉ khi mình ở xa bố mẹ gánh vận hạn thì bố mới có thể sống thọ hơn… Mình không muốn tin vào điều đó, nhưng lại không dám đi ngược lại mong muốn của mẹ. Mình sợ mình là người bất hiếu. Mình quyết định thử sức một lần nữa … Mình bỏ chương trình học thạc sĩ kinh tế và quyết định vừa học vừa làm ngành giáo dục, vì ngành học này giúp việc ở lại dễ dàng hơn … điều mà mình đã gần như chưa bao giờ nghĩ tới. May mắn khi theo học ngành này mình bắt đầu lờ mờ nhận ra rằng đứa trẻ bên trong mình không hề ổn mà nhiều năm qua mình cất giấu đâu đó sâu bên trong và che giấu bằng sự mạnh mẽ đơn thuần bên ngoài. 2020 lại là 1 bước ngoặt lớn trong cuộc đời đó là làm mẹ và chuyển nhà qua Thụy sĩ. Mình qua đó với rất nhiều niềm hi vọng. Tuy nhiên vì dịch nên mọi thứ bị hạn chế rất nhiều rồi trầm cảm sau sinh … Mình đã có những hành động làm tổn thương bản thân và con gái nhỏ. Một lần nữa mình lại cất cái sự không ổn đó ở 1 góc nào đó và tiếp tục bước.
Mình là một đứa trẻ hạnh phúc.
Mình sinh ra trong một gia đình đầy đủ bố mẹ, ông bà và các bác các cô, các anh chị rất đông, tất cả mọi người đều bày tỏ sự vui vẻ, tình yêu thương với mình. Mình lớn lên không mấy khi quá cân nhắc ánh mắt của người khác, giữ lại nhiều sự ngây thơ và tin tưởng vào lòng tốt của con người và tin rằng mình xứng đáng được hạnh phúc. Nhưng mình vẫn thấy nhiều thứ "sai sai". Tại sao mình không thấy tự tin khi làm những thứ mà mình biết là mình giỏi. Mình cứ sợ, sợ nhỡ lần này tự dưng mình làm sai thì sao, sợ mình sai sót ở đâu thì sao. Mình luôn cảm thấy sợ nhiều điều, sợ sức khoẻ bố mẹ sẽ không tốt, sợ ai đó mình yêu thương gặp bất trắc, mình sợ sẽ có biến cố gì đó đến với mình... Những nỗi lo lắng về những thứ không kiểm soát được cuốn mình theo và khiến mình luôn trong trạng thái lo âu, mất phương hướng, mình không biết mình là ai, mình cần gì, mình phải làm gì và mình cũng không biết liệu đây có phải vấn đề của mình không nữa? Một ngày em trai ruột của mình bị rối loạn lo âu, không phải lo âu bình thường, là lo âu kiểu rối loạn, nó là kiểu bạn sẽ không thể làm gì khác được ngoài chuyện lo âu, kể cả ăn, ngủ hay học hành, em trai mình mất hoàn toàn khả năng kiểm soát suy nghĩ và hành vi, phần còn lại chỉ là cơn lo âu đó. Gia đình mình đã rất khó khăn, mình biết bố mình áp đặt và luôn quyết định hết tất cả mọi thứ của con, mẹ mình quá bảo bọc, hai điều đó khiến cho mình và em mình luôn dựa dẫm vào quyết định của người lớn, nó khiến chị em mình không còn khả năng tự đứng độc lập và ra quyết định, và những cơn lo âu khi phải ra quyết định dần tích tụ lại và phình to ra. Đó là khi mình biết, Yêu thương cũng phải có kiến thức. Đó là khi mình biết, kể cả một đứa trẻ được yêu thương cũng vẫn sẽ có những tổn thương. Yêu thương thôi, chưa đủ. Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ, nhưng chúng ta được học toán lý hoá, học khoa học, nhưng việc quan trọng như làm bố mẹ thì chẳng ai học cả. Bố mẹ không cố tình gây ra những vấn đề của mình, bố mẹ chỉ yêu thương theo cách bố mẹ đã từng được dạy trước kia.
1-4 of 4
powered by
The Root Parents
skool.com/noi-cha-me-hoc-it-ma-u-2126
- Chữa lành mình, con không phải chữa lành
- Trở về thiên nhiên, con biết mình thuộc về đâu
- Hiện diện thực sự, tuổi thơ con không phải bản nháp
Build your own community
Bring people together around your passion and get paid.
Powered by