1d (edited) • Parenting
Đôi dòng chia sẻ…
Mình lớn lên trong một gia đình đầy đủ bố mẹ. Kinh tế gia đình ổn. Tuy nhiên ngày bé khi còn học mẫu giáo đến hết cấp 1 mình rất rất sợ mẹ và luôn có mong muốn bố mẹ bỏ nhau vì phải chứng kiến cảnh bố mẹ cãi vã, và cảnh mẹ tự làm đau bản thân … Mình từng ám ảnh và tin rằng mình là người yếu ớt, bỏ đi, người xấu xí và là cục nợ của cuộc đời mẹ. Đó là những lời mình hay nghe từ mẹ nói về mình. Những năm lớp 1,2 lực học của mình rất tệ vì mình nghĩ mình tệ như lời ng lớn nói cho đến khi lên lớp 3 thì may mắn mình được phát hiện bởi một cô giáo về năng lực học của bản thân. Sau đó mình lấy dần được sự tự tin thông qua những thành tích trong học tập. Ngoài ra việc học chính là thứ duy nhất mình cảm thấy mình có thể làm được để khiến bố mẹ vui và tự hào về mình.
Sau đó năm 2014 khi mình quyết định đi Đức du học với một tâm thế để khám phá thế giới. Nhưng sự thật đã dội gáo nước lạnh rằng kiến thức, kĩ năng sống và ngoại ngữ của mình còn quá hạn chế. Sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ … khiến mình muốn được trở lại Việt Nam sau khi kết thúc thời gian học tập. Thực sự thời gian mấy năm đầu mình phải làm rất rất nhiều việc để lo chi trả cuộc sống và cũng gặp một số chuyện không vui rồi bị lừa … Mình cũng đã tâm sự nhiều lần với bố mẹ về chuyện muốn trở về. Nhưng Mẹ mình rất muốn mình ở lại với một niềm tin mãnh liệt từ lời thầy bói rằng số mình phải đi nước ngoài mới tốt và chỉ khi mình ở xa bố mẹ gánh vận hạn thì bố mới có thể sống thọ hơn… Mình không muốn tin vào điều đó, nhưng lại không dám đi ngược lại mong muốn của mẹ. Mình sợ mình là người bất hiếu. Mình quyết định thử sức một lần nữa … Mình bỏ chương trình học thạc sĩ kinh tế và quyết định vừa học vừa làm ngành giáo dục, vì ngành học này giúp việc ở lại dễ dàng hơn … điều mà mình đã gần như chưa bao giờ nghĩ tới. May mắn khi theo học ngành này mình bắt đầu lờ mờ nhận ra rằng đứa trẻ bên trong mình không hề ổn mà nhiều năm qua mình cất giấu đâu đó sâu bên trong và che giấu bằng sự mạnh mẽ đơn thuần bên ngoài.
2020 lại là 1 bước ngoặt lớn trong cuộc đời đó là làm mẹ và chuyển nhà qua Thụy sĩ. Mình qua đó với rất nhiều niềm hi vọng. Tuy nhiên vì dịch nên mọi thứ bị hạn chế rất nhiều rồi trầm cảm sau sinh … Mình đã có những hành động làm tổn thương bản thân và con gái nhỏ. Một lần nữa mình lại cất cái sự không ổn đó ở 1 góc nào đó và tiếp tục bước.
2025 mình sinh em bé thứ 2 và nghĩ rằng lần này mọi chuyện sẽ ổn vì mình chuẩn bị kĩ lắm rồi, mình sẽ vững vàng vượt qua thôi. May mắn mình mời được bố mẹ qua chơi thăm con cháu và một lần nữa mình được chứng kiến cuốn băng quay chậm của những năm tháng còn nhỏ khi ở cùng bố mẹ 3 tháng bên này ( sự cãi vã mâu thuẫn giữa mẹ và bố, giữa mẹ và mình, sự tự làm đau bản thân của mẹ …). Thêm vào đó là mâu thuẫn với chồng, với mẹ chồng về khác biệt văn hóa …
Mình nhận thấy mình thiếu tự tin, nên khó ra quyết định và rất Ngại nói “không”
Mình đã nghĩ rất nhiều, mình muốn chạm và chữa lành thực sự đứa trẻ bên trong mình để mình có thể sống vui vẻ và hạnh phúc. Chỉ khi mình khoẻ, vui và hạnh phúc mình mới có thể nuôi dạy được những em bé hạnh phúc. Mình cũng mong muốn cải thiện được mối quan hệ với những thành viên trong gia đình mình. Đó là lý do mình đến với lớp học này của Lan Anh. Chúc cho lớp chúng mình cán đích thành công! 🌷
4
4 comments
Le Tham
2
Đôi dòng chia sẻ…
powered by
The Root Parents
skool.com/noi-cha-me-hoc-it-ma-u-2126
- Chữa lành mình, con không phải chữa lành
- Trở về thiên nhiên, con biết mình thuộc về đâu
- Hiện diện thực sự, tuổi thơ con không phải bản nháp
Build your own community
Bring people together around your passion and get paid.
Powered by