Có phải chúng ta khó có thể tự chữa lành, bởi những người gây ra tổn thương lại chính là những người chúng ta yêu thương và gần gũi nhất không…?
Chào mọi người, mình là Hạnh, 30 tuổi. Mình sinh ra và lớn lên ở một vùng quê trong một gia đình cơ bản. Mẹ mình làm giáo viên và bố mình làm về xây dựng. Mọi thứ vẫn hết sức bình thường cho đến năm mình khoảng 6 tuổi, khi đó thì bố mình bắt đầu sa đọa vào con đường chơi bời và mẹ mình thì đang là hiệu phó của một trường tiểu học. Với bản tính của một người phụ nữ truyền thống, mẹ mình luôn tin là mẹ mình sẽ cảm hóa được bố mình bằng sự hy sinh của mẹ. Tuy nhiên thì cho đến hiện tại khi mà bố mình không còn trên đời này nữa, mẹ mình vẫn chưa làm được điều đó. Mình lớn lên song song với việc chứng kiến những cảnh bạo lực gia đình về cả thể xác lẫn tinh thần một cách vô cùng khủng khiếp. Nhưng lúc đó vì còn nhỏ nên mình chỉ biết buồn thôi. Mình rất buồn, tại sao bố mình lại làm như vậy? Tại sao mẹ mình là người vợ hiền, tại sao hai chị em mình là con ngoan mà bố mình lại đối xử với mẹ con mình như vậy? Và mình cứ thế lớn lên, cố gắng là một đứa con ngoan, cố gắng học giỏi, nghe lời mẹ, miễn để mẹ không phải bận lòng thêm điều gì nữa. Dần dần khi mình lớn hơn, tốt nghiệp đại học và đi làm, có nhiều mối quan hệ xã hội hơn, kết hôn và sinh con thì mình nhận ra những tổn thương khi sống trong một gia đình như vậy quá lớn, nó chiếm hết cả cuộc sống của mình, làm cho mình luôn luôn cảm thấy chơi vơi lạc lõng và mơ hồ về cuộc sống. Mình không biết mình muốn gì, mình không biết mình là ai. Mình không biết mình muốn trở thành người như thế nào. Mình không biết mục tiêu cuộc sống của mình là gì. Đáng buồn hơn nữa là khi mà cả hai chị em mình đã bắt đầu tự lo được cho bản thân thì mẹ mình mắc bệnh hiểm nghèo và sau đó thì bố mình cũng mắc bệnh hiểm nghèo. Mình mang trong lòng những tổn thương từ thời thơ ấu, đã cố gắng rất nhiều để có thể chăm lo cho bố mẹ trong suốt những năm vừa qua. Hiện tại thì bố mình đã không còn ở trên cõi đời này nữa, còn mẹ mình thì vẫn đang hằng ngày chiến đấu với bệnh tật. Đối với mình, mẹ từng là cả thế giới. Mẹ là niềm tự hào mình mang theo suốt cuộc đời, là tượng đài vững chãi về sự kiên trì bền bỉ. Thế nhưng...niềm tự hào của mình lại cũng chính là điểm yếu của mình. Mẹ mang tâm lý mẹ đã chịu sống 1 cuộc sống cơ cực, khổ sở vì hai chị em mình, mẹ đang bị bệnh, nên chị em mình phải nghe theo lời mẹ. Mẹ kiểm soát mọi khía cạnh của cuộc sống, khiến cho mình cảm thấy mình không thể tự quyết định bất cứ việc gì. Mình chưa từng tận hưởng trọn vẹn một khoảnh khắc hạnh phúc nào của cuộc sống này, mỗi khi ăn miếng gì ngon, đi chơi ở 1 nơi nào đó, chi tiêu một khoản gì đó cho bản thân, mình đều bị chặn lại bới suy nghĩ mẹ đã và đang khổ sở mà mình lại xứng đáng hưởng những điều tốt đẹp như thế này sao?