Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Jun
Jul
Aug
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
Mar
Apr
May
What is this?
Less
More

Memberships

The Root Parents

16 members • Free

The New Rich

12.7k members • Free

4 contributions to The Root Parents
Ngày 1 - 14 ngày Tâm Lý Nền
Các bạn tôi hãy comment, ghi chép trong buổi học hôm nay tại bài viết này nhé! - 20h hôm nay, chủ nhật ngày 11/05/2026 - Link Zoom: Đã được cập nhật trong nhóm chat của thử thách Anh chị hãy chuẩn bị sẵn sàng laptop, sổ, bút ghi chép để cập nhật đầy đủ mọi thông tin quan trọng cho thử thách Hẹn gặp cả nhà 20h tối nay!
0 likes • 4h
Kĩ thuật 3 N: nhận ra, nói tên và nuôi dưỡng
2 likes • 4h
Bạn bên trong: TAMTAM Câu nói tử tế: Mình có giá trị và xứng đáng được yêu thương, tôn trọng! Người an toàn: Alexander Hành động nhỏ: đi dạo trong rừng và nghe tiếng nước chảy, tiếng chim.
Có phải chúng ta khó có thể tự chữa lành, bởi những người gây ra tổn thương lại chính là những người chúng ta yêu thương và gần gũi nhất không…?
Chào mọi người, mình là Hạnh, 30 tuổi. Mình sinh ra và lớn lên ở một vùng quê trong một gia đình cơ bản. Mẹ mình làm giáo viên và bố mình làm về xây dựng. Mọi thứ vẫn hết sức bình thường cho đến năm mình khoảng 6 tuổi, khi đó thì bố mình bắt đầu sa đọa vào con đường chơi bời và mẹ mình thì đang là hiệu phó của một trường tiểu học. Với bản tính của một người phụ nữ truyền thống, mẹ mình luôn tin là mẹ mình sẽ cảm hóa được bố mình bằng sự hy sinh của mẹ. Tuy nhiên thì cho đến hiện tại khi mà bố mình không còn trên đời này nữa, mẹ mình vẫn chưa làm được điều đó. Mình lớn lên song song với việc chứng kiến những cảnh bạo lực gia đình về cả thể xác lẫn tinh thần một cách vô cùng khủng khiếp. Nhưng lúc đó vì còn nhỏ nên mình chỉ biết buồn thôi. Mình rất buồn, tại sao bố mình lại làm như vậy? Tại sao mẹ mình là người vợ hiền, tại sao hai chị em mình là con ngoan mà bố mình lại đối xử với mẹ con mình như vậy? Và mình cứ thế lớn lên, cố gắng là một đứa con ngoan, cố gắng học giỏi, nghe lời mẹ, miễn để mẹ không phải bận lòng thêm điều gì nữa. Dần dần khi mình lớn hơn, tốt nghiệp đại học và đi làm, có nhiều mối quan hệ xã hội hơn, kết hôn và sinh con thì mình nhận ra những tổn thương khi sống trong một gia đình như vậy quá lớn, nó chiếm hết cả cuộc sống của mình, làm cho mình luôn luôn cảm thấy chơi vơi lạc lõng và mơ hồ về cuộc sống. Mình không biết mình muốn gì, mình không biết mình là ai. Mình không biết mình muốn trở thành người như thế nào. Mình không biết mục tiêu cuộc sống của mình là gì. Đáng buồn hơn nữa là khi mà cả hai chị em mình đã bắt đầu tự lo được cho bản thân thì mẹ mình mắc bệnh hiểm nghèo và sau đó thì bố mình cũng mắc bệnh hiểm nghèo. Mình mang trong lòng những tổn thương từ thời thơ ấu, đã cố gắng rất nhiều để có thể chăm lo cho bố mẹ trong suốt những năm vừa qua. Hiện tại thì bố mình đã không còn ở trên cõi đời này nữa, còn mẹ mình thì vẫn đang hằng ngày chiến đấu với bệnh tật. Đối với mình, mẹ từng là cả thế giới. Mẹ là niềm tự hào mình mang theo suốt cuộc đời, là tượng đài vững chãi về sự kiên trì bền bỉ. Thế nhưng...niềm tự hào của mình lại cũng chính là điểm yếu của mình. Mẹ mang tâm lý mẹ đã chịu sống 1 cuộc sống cơ cực, khổ sở vì hai chị em mình, mẹ đang bị bệnh, nên chị em mình phải nghe theo lời mẹ. Mẹ kiểm soát mọi khía cạnh của cuộc sống, khiến cho mình cảm thấy mình không thể tự quyết định bất cứ việc gì. Mình chưa từng tận hưởng trọn vẹn một khoảnh khắc hạnh phúc nào của cuộc sống này, mỗi khi ăn miếng gì ngon, đi chơi ở 1 nơi nào đó, chi tiêu một khoản gì đó cho bản thân, mình đều bị chặn lại bới suy nghĩ mẹ đã và đang khổ sở mà mình lại xứng đáng hưởng những điều tốt đẹp như thế này sao?
0 likes • 7h
Ôi đọc bài em có những đoạn rất chạm, như nhìn thấy chính mình trong đó ấy. Mỗi lần đi đâu muốn làm gì, ăn gì, chơi gì mình đều nghĩ k dám, k xứng đáng vì mẹ phải hi sinh nhiều cho gia đình và mẹ đã có 1 cuộc đời rất cực khổ. Chồng chị còn nói với chị là: Chị là người luôn tự muốn ngược đãi bản thân mình. Thậm chí mua một món gì đó c đều phải hỏi chồng để dc sự công nhận về mặt cảm xúc từ bạn ấy rằng mình đang đúng và xứng đáng được tự mua tự quyết định. Mặc dù bạn chồng cũng chưa bao giờ cấm hay ngăn cản gì mình bao giờ ấy. Gửi tới em 1 cái Ôm thật chặt và là cho cả chính chị ❤️🤗
Đôi dòng chia sẻ…
Mình lớn lên trong một gia đình đầy đủ bố mẹ. Kinh tế gia đình ổn. Tuy nhiên ngày bé khi còn học mẫu giáo đến hết cấp 1 mình rất rất sợ mẹ và luôn có mong muốn bố mẹ bỏ nhau vì phải chứng kiến cảnh bố mẹ cãi vã, và cảnh mẹ tự làm đau bản thân … Mình từng ám ảnh và tin rằng mình là người yếu ớt, bỏ đi, người xấu xí và là cục nợ của cuộc đời mẹ. Đó là những lời mình hay nghe từ mẹ nói về mình. Những năm lớp 1,2 lực học của mình rất tệ vì mình nghĩ mình tệ như lời ng lớn nói cho đến khi lên lớp 3 thì may mắn mình được phát hiện bởi một cô giáo về năng lực học của bản thân. Sau đó mình lấy dần được sự tự tin thông qua những thành tích trong học tập. Ngoài ra việc học chính là thứ duy nhất mình cảm thấy mình có thể làm được để khiến bố mẹ vui và tự hào về mình. Sau đó năm 2014 khi mình quyết định đi Đức du học với một tâm thế để khám phá thế giới. Nhưng sự thật đã dội gáo nước lạnh rằng kiến thức, kĩ năng sống và ngoại ngữ của mình còn quá hạn chế. Sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ … khiến mình muốn được trở lại Việt Nam sau khi kết thúc thời gian học tập. Thực sự thời gian mấy năm đầu mình phải làm rất rất nhiều việc để lo chi trả cuộc sống và cũng gặp một số chuyện không vui rồi bị lừa … Mình cũng đã tâm sự nhiều lần với bố mẹ về chuyện muốn trở về. Nhưng Mẹ mình rất muốn mình ở lại với một niềm tin mãnh liệt từ lời thầy bói rằng số mình phải đi nước ngoài mới tốt và chỉ khi mình ở xa bố mẹ gánh vận hạn thì bố mới có thể sống thọ hơn… Mình không muốn tin vào điều đó, nhưng lại không dám đi ngược lại mong muốn của mẹ. Mình sợ mình là người bất hiếu. Mình quyết định thử sức một lần nữa … Mình bỏ chương trình học thạc sĩ kinh tế và quyết định vừa học vừa làm ngành giáo dục, vì ngành học này giúp việc ở lại dễ dàng hơn … điều mà mình đã gần như chưa bao giờ nghĩ tới. May mắn khi theo học ngành này mình bắt đầu lờ mờ nhận ra rằng đứa trẻ bên trong mình không hề ổn mà nhiều năm qua mình cất giấu đâu đó sâu bên trong và che giấu bằng sự mạnh mẽ đơn thuần bên ngoài. 2020 lại là 1 bước ngoặt lớn trong cuộc đời đó là làm mẹ và chuyển nhà qua Thụy sĩ. Mình qua đó với rất nhiều niềm hi vọng. Tuy nhiên vì dịch nên mọi thứ bị hạn chế rất nhiều rồi trầm cảm sau sinh … Mình đã có những hành động làm tổn thương bản thân và con gái nhỏ. Một lần nữa mình lại cất cái sự không ổn đó ở 1 góc nào đó và tiếp tục bước.
1 like • 17h
@Nguyen Lan anh vụ thầy bói nhiều khi nghĩ thấy cứ hơi nhảm nhí ấy.🤣. Mà vì tâm không vững nên qdinh chuyện gì là nhà dì phải đi hỏi thầy chớ 🙏. Nếu dì còn ở vn chắc giờ vẫn vậy quá 😆 Uh cũng may là mình nhận ra là mình không ổn nhiều năm rồi, nhưng loay hoay mãi vẫn chưa tìm được bình yên thực sự trong Tâm này 🧘‍♀️
Kick-off - 14 ngày Tâm Lý Nền
Các bạn tôi hãy comment, ghi chép trong buổi học hôm nay tại bài viết này nhé! - 20h hôm nay, chủ nhật ngày 10/05/2026 - Link Zoom: Đã được cập nhật trong nhóm chat của thử thách Anh chị hãy chuẩn bị sẵn sàng laptop, sổ, bút ghi chép để cập nhật đầy đủ mọi thông tin quan trọng cho thử thách Hẹn gặp cả nhà 20h tối nay!
2 likes • 1d
Nhà mình thì 2 mẹ con không ai thực sự hiểu va lắng nghe nhau
1 like • 22h
Mình đã chia sẻ.🙋🏻‍♀️
1-4 of 4
Le Tham
2
3points to level up
@le-tham-1502
🙋🏻‍♀️

Online now
Joined May 7, 2026