User
Write something
"HỌC HIỂU BẢN THÂN ĐỂ TRỞ NÊN HẠNH PHÚC"
Trong quá trình trưởng thành và phát triển bản thân. Có lẽ ai trong chúng ta đều sẽ rơi vào tình trạng chông chênh và luôn tự hỏi "bản thân mình muốn gì? mình đang tìm kiếm điều gì" Tôi là một sinh viên mới ra trường, đánh giá từ kỹ năng thực tiễn hay lý thuyết tôi đều còn hạn chế và phải học hỏi thêm nhiều. Ở quãng thời gian chông chênh khi đó, tôi không tìm thấy hạnh phúc, tôi không biết bản thân đang thật sự muốn điều gì và thật sự cần gì. Tôi đã từng luôn nghĩ hạnh phúc nằm ở những điều bên ngoài như là phải một công việc ổn định, một mối quan hệ trọn vẹn hay những sự công nhận từ người khác. Chính vì suy nghĩ đó tôi đã cố gắng rất nhiều để đạt được những điều đó. Nhưng càng cố, bản thân tôi lại càng cảm thấy mệt mỏi. Cho đến khi quá mệt mỏi, tôi mới chịu ngồi lại để suy nghĩ, chiêm nghiệm thì nhận ra: nếu bản thân tôi chưa hiểu chính mình thì dù có đạt được bao nhiêu thứ thì bản thân vẫn khó cảm thấy đủ đầy. Tôi bắt đầu học cách lắng nghe cảm xúc của mình. Trước đây, khi buồn hay tổn thương, tôi thường né tránh hoặc tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ. Nhưng càng kìm nén thì tôi càng thấy nặng lòng. Kể từ khi chiêm nghiệm, tôi tập sống đối diện với cảm xúc của mình: “Tôi đang buồn”, “Tôi đang thất vọng”, “Tôi đang cô đơn”. Khi bản thân dám đối diện, dám thừa nhận những điều đó tôi thấy lòng mình dịu lại. Tôi hiểu rằng cảm xúc không xấu, chỉ là mình cần học cách đối diện với chúng. Tôi cũng học cách nhìn lại giá trị và giới hạn của bản thân. Có lúc tôi ngờ vực chính năng lực của mình, luôn so sánh mình với người khác, thấy mình chưa đủ giỏi, chưa đủ thành công. Nhưng rồi tôi hiểu mỗi người có một hành trình riêng. Tôi không cần phải chạy theo nhịp sống của ai đó. Khi tôi biết mình thật sự mong muốn điều gì và điều gì không phù hợp với mình, tôi bắt đầu đưa ra những lựa chọn khiến tôi nhẹ lòng hơn. Hiểu bản thân với tôi còn là chấp nhận cả những điểm yếu. Tôi không hoàn hảo, có những điều tôi vẫn đang học hỏi mỗi ngày. Nhưng thay vì trách móc, tôi tập bao dung với chính mình. Tôi cho phép mình sai, cho phép mình vấp ngã, miễn là tôi không ngừng trưởng thành. Dần dần, tôi nhận ra hạnh phúc không phải là lúc nào cũng vui vẻ, mà là cảm giác bình an khi được sống thật với chính mình. Khi tôi hiểu mình đủ sâu, tôi không còn quá sợ mất mát hay thay đổi. Vì tôi biết, dù hoàn cảnh có thế nào, tôi vẫn có thể quay về với nội tâm của mình. Hành trình hiểu bản thân không dễ, nhưng đó là con đường khiến tôi trưởng thành và an yên hơn. Và tôi tin rằng, khi tôi hiểu mình, tôi sẽ biết cách sống hạnh phúc theo cách riêng của mình.
Tự tin là nền tảng phát triển bản thân
Có những ngày tôi từng nghĩ mình không đủ giỏi. Nhìn người khác tiến xa, tôi tự hỏi: “Liệu mình có thể không?” - Câu hỏi ấy từng khiến tôi chùn bước, từng làm tôi thu mình lại giữa những cơ hội đáng lẽ tôi nên nắm lấy. Và rồi tôi nhận ra, điều thiếu không phải là khả năng mà là sự tự tin. Tự tin với tôi không phải là đứng trước đám đông và nói thật to. Tự tin là khi tôi ở một mình, đối diện với chính mình, và vẫn có thể nói: “Mình chưa hoàn hảo, nhưng mình đang cố gắng”. Đó là cảm giác bình tĩnh chấp nhận những thiếu sót, nhưng không vì thế mà phủ nhận giá trị của bản thân. Có những lần tôi sợ sai đến mức không dám bắt đầu. Tôi sợ người khác đánh giá, sợ thất bại, sợ mình không đạt được như kỳ vọng. Nhưng chính nỗi sợ ấy đã giữ tôi đứng yên. Khi tôi đủ can đảm để thử, dù kết quả không trọn vẹn, tôi lại học được nhiều hơn tôi tưởng. Và mỗi lần như thế, sự tự tin trong tôi lớn thêm một chút, âm thầm nhưng bền bỉ. Tôi hiểu rằng tự tin không phải món quà ai đó trao cho mình. Nó được xây dựng từ những điều rất nhỏ: hoàn thành một công việc đúng hạn, nói lên một ý kiến dù còn run, đứng dậy sau một lần vấp ngã mà không tự trách mình quá lâu. Tự tin lớn lên từ những lần tôi không bỏ rơi chính mình. Khi tôi tin vào bản thân, tôi bắt đầu nhìn thế giới bằng một ánh mắt khác. Tôi không còn xem thử thách là mối đe doạ, mà là cơ hội để trưởng thành. Tôi không còn quá bận tâm đến việc người khác có công nhận mình hay không, vì tôi đã tự công nhận chính mình trước. Và chính từ điểm đó, tôi thấy mình phát triển, tuy không ồn ào, nhưng vững vàng. - Phát triển không chỉ là thành công hay đạt được điều gì lớn lao. Phát triển là khi hôm nay tôi hiểu mình hơn hôm qua. Là khi tôi dám bước ra khỏi vùng an toàn, dù chỉ một bước nhỏ. Là khi tôi không còn để nỗi sợ điều khiển những lựa chọn của mình. Tôi tin rằng, nếu không có tự tin, mọi ước mơ chỉ nằm lại trên giấy. Nhưng khi tôi đủ tin rằng mình xứng đáng, rằng mình có thể học hỏi và thay đổi, con đường phía trước dù dài đến đâu cũng không còn quá đáng sợ.
YÊU LẤY CHÍNH CƠ THỂ MÌNH
🤦🏻‍♀️💆‍♀️ Đã có lúc tôi đứng trước gương và chỉ nhìn thấy những điều mình không hài lòng. Tôi so sánh mình với người khác, với những hình ảnh hoàn hảo ngoài kia, rồi tự hỏi vì sao cơ thể mình không được như thế. Tôi từng trách đôi chân chưa đủ thon dài , làn da chưa đủ đẹp, vóc dáng chưa đủ chuẩn. Mà quên mất rằng, cơ thể này đã cùng tôi đi qua biết bao tháng ngày. Cơ thể này của tôi được bố mẹ trao cho. 💁🏻‍♀️ Cho đến một lúc mệt mỏi, tôi chợt nhận ra rằng cơ thể chưa từng bỏ rơi tôi. Khi tôi buồn, trái tim tôi vẫn đập đều. Khi tôi vấp ngã, đôi chân vẫn cố gắng đứng lên. Khi tôi làm việc đến khuya, đôi mắt vẫn mở để hoàn thành điều tôi theo đuổi. Cơ thể này không hoàn hảo, nhưng nó trung thành và bền bỉ một cách lặng lẽ. 👁️🧠 Tôi bắt đầu học cách nhìn cơ thể mình bằng ánh mắt khác. Thay vì soi xét khuyết điểm, tôi biết ơn những điều nhỏ bé: biết ơn đôi tay có thể ôm người mình thương, biết ơn đôi tai còn nghe được tiếng cười, biết ơn hơi thở vẫn đều đặn mỗi sáng thức dậy. Tôi hiểu rằng yêu cơ thể mình không phải là tự mãn, mà là trân trọng. 🫂 Học yêu cơ thể mình cũng là học chăm sóc nó. Tôi ăn uống lành mạnh hơn không phải để ép mình gầy đi, mà để mình khỏe mạnh. Tôi nghỉ ngơi khi mệt thay vì cố gắng chịu đựng. Tôi tập vận động không phải để giống ai đó, mà để cảm thấy cơ thể mình linh hoạt và đầy năng lượng. Tôi lắng nghe khi cơ thể báo hiệu cần dừng lại, thay vì phớt lờ nó. Có thể tôi vẫn chưa hoàn toàn tự tin mỗi khi nhìn vào gương. Nhưng tôi đang học cách dịu dàng với chính mình. Tôi hiểu rằng cơ thể không phải là kẻ thù cần sửa chữa, mà là ngôi nhà tôi sẽ sống cả đời. Nếu tôi không yêu thương và bảo vệ nó, thì ai sẽ làm điều đó thay tôi? Yêu lấy chính cơ thể mình là một hành trình. Hành trình ấy bắt đầu từ sự chấp nhận, lớn lên bằng lòng biết ơn và được nuôi dưỡng bằng sự chăm sóc mỗi ngày. Và khi tôi biết trân trọng cơ thể mình, tôi nhận ra mình cũng đang học cách yêu thương bản thân một cách trọn vẹn hơn 💓
Khoảnh khắc nào khiến bạn có động lực trong cuộc sống nhất
Có rất nhiều sự kiện và duyên lành đã đến với cuộc sống may mắn của tôi, truyền động lực cho tôi sống một cuộc đời đầy màu sắc, nhiệt huyết và ý nghĩa. Từng việc tôi làm từ trước đến giờ đều mang màu sắc của tư tưởng lớn, vì cộng đồng và sự thay đổi của số đông như đi trồng rừng, đi giúp bà con đồng bào dân tộc thiểu số vùng sâu vùng xa phát triển sinh kế, đi làm các mô hình quán ăn mới tại quê hương, đi kinh doanh thực phẩm sạch, đi kinh doanh quán ăn healthy, kinh doanh nhà hàng chay dinh dưỡng, kinh doanh siêu thị thực dưỡng và organic v.v… Đến giờ tôi mới biết, vũ trụ đã ban cho tôi động lực “cống hiến trọng đại” và sứ mệnh “đổi mới, kiến tạo và kết nối”; một động lực và sứ mệnh đi kèm với những ước mơ lớn làm cho tất cả mọi thử thách, thất bại, đau khổ đều trở nên nhỏ bé trước động lực này. Đây quả thật là một món quà cuộc sống, vì nó đang là thứ tôi có sẵn từ bên trong và đã được gia đình nuôi dưỡng để tôi sử dụng một cách rất “tự nhiên”. Tôi kể ra điều này với mục tiêu chia sẻ với các anh chị em hiểu rằng, tôi sinh ra đã là một người có động lực tự thân rất cao, chẳng mấy khi tôi buồn phiền lâu và mất động lực. Đề bài là khoảnh khắc … nhất? Khi thấy câu hỏi này, bao nhiêu dữ kiện chạy trong đầu tôi và một sự lựa chọn diễn ra nhanh chóng nhưng không kém phần kịch tích để chọn ra một cái NHẤT. Có thể khoảnh khắc khiến phần “nội lực” bên trong tôi tăng lên vượt trội - tăng lên một cách rất Wow vì trước đó tôi nghĩ “mình đã sống rất nhiệt huyết rồi”, tôi không nghĩ là sức mạnh bên trong mình lại có thể tăng lên thêm nữa. Từ sau khoảnh khắc đó, tôi lại có thêm nguồn sức mạnh to lớn cổ vũ tôi luôn tiến về phía trước với niềm tin và lòng biết ơn sau sắc. Khoảnh khắc đó, là khoảnh khắc tôi ngồi làm bài tập “Hành trình cuộc đời”. Một bài tập tôi đã làm chắc là hơn 10 lần ở nhiều khóa học khác nhau, nhưng 2024, tôi viết lại một lần nữa trong hành trình 3 KNOWING THYSELF, trong chuỗi 7 hành trình khám phá la bàn lãnh đạo tại UDOO. Khoẳng khắc đó, tôi nhìn lại những góc tối tôi đã gọi tên được, những tổn thương, đau đớn tôi đã trải qua hơn 38 năm cuộc đời, và liên kết chúng lại. Khoảnh khắc tôi nhận ra một điều khi đối chiếu các thất bại với bánh xe cuộc đời. Thì ra may mắn của mình không tự nhiên mà có, nó có từ rất nhiều những hy sinh. Tôi thấy mình gần như đã đi qua hết 8 kiếp nạn của 8 bánh xe và bao nhiêu người đã đỡ kiếp nạn cho tôi.
Nếu chỉ còn 24h để sống, bạn sẽ làm gì?
Đây thật sự là một câu hỏi khó vì thông thường chúng ta đều có rất nhiều việc phải làm, rất nhiều thứ phải lựa chọn và nếu thời gian chỉ hạn hẹp như vậy thì thật sự rất khó để chọn. 1/ Tôi của hiện tại, tôi đang nghĩ là mình sẽ chọn dành 60 phút để viết 1 content cuối cùng trên facebook và copy sang Skool để chào tạm biết tất cả những ai đã hữu duyên biết tôi và có thể họ cũng muốn biết rằng tôi đã không còn trên thế gian này nữa. —> Mà ngẫm lại việc này tôi cũng có thể làm ngay bây giờ để lúc đó tôi chỉ cần đăng lên thôi và đó chỉ mất của tôi tầm 10 phút để chỉnh sửa một chút. 2/ Việc thứ hai có lẽ là chào tạm biệt những người ở xa mà tôi muốn chào trực tiếp và có số điện thoại; chào và chúc họ ở lại có một cuộc sống tốt đẹp. Việc này chắc là mất tầm 30 phút vì người thân yêu mà tôi cần tạm biệt xung quanh tôi chắc là cũng khoảng đâu đó 20 người thôi. 👉 Ngay lập tức sau khi viết xong bài này tôi sẽ gọi điện cho những người mà đã hơn 1 tháng tôi không gọi. Nếu như vậy, có thể trong 24h cuối đời tôi cũng không nuối tiếc vì ở quá xa họ. 3/ Việc thứ ba tôi sẽ muốn làm là ăn bữa cơm với tất cả người thân ở gần tôi mà họ có thể đến được với tôi. Để mà tạm biệt. Bữa cơm có thể sẽ kéo dài 3 tiếng, ăn uống, trò chuyện, kể chuyện quá khứ. Tôi nhớ lại thời khắc của những người thân trong gia đình đã mất. Chúng tôi cũng tề tựu như vậy, thường là 3,4 ngày. Nhưng ông, bà lúc đó chỉ nằm yên không nói gì. Theo phong tục thì người lớn trong nhà nói rằng, ông bà vẫn ở quanh đây, vẫn cảm nhận được. Sẽ tuyệt vời biết bao nếu như mình được biết trước giờ phút mình sẽ ra đi khỏi thân xác này mãi mãi. 4/ Việc tiếp theo cũng sẽ không kịp làm nếu thật sự bây giờ là 24h ấy, nhưng ngay khi ngồi viết bài này, tôi sẽ chuẩn bị sẵn để mà lúc đó, tôi kịp làm, đó là chia sẻ những tài sản của tôi, chính là tài liệu, dữ liệu. Cái quý giá nhất trong cuộc đời tôi đến bây giờ chắc là danh sách khách hàng thích sử dụng thực phẩm sạch; kiến thức về sống khỏe thuận tự nhiên tôi đã hệ thống được. Tôi sẽ thống kê lại một chỗ (Notion) ngay bây giờ để trong 24h trước khi chết, tôi kịp trao nó cho ai đó. Hệ thống email, pass và những cơ sở lưu trữ dữ liệu.
1-8 of 8
powered by
HẠNH PHÚC TỰ THÂN
skool.com/hanh-phuc-tu-than-4419
Đây là nơi đây chúng ta cùng thực hành 7 bước gieo trồng hạt giống hạnh phúc trong tự do, bình an và trí tuệ.
Build your own community
Bring people together around your passion and get paid.
Powered by