---
KHỔ không đến từ thế giới
Mà từ kỳ vọng ta áp lên thế giới
Muốn người khác hiểu
Muốn điều không thể có
Muốn mình mãi như ý tưởng trong đầu.
KHỔ là khi ta nói PHẢI
Trong khi đời chỉ nói LÀ
Là khi ta bám vào NÊN THẾ
Mà đời cứ trôi theo NHƯ NÓ LÀ.
KHỔ không do ai mang lại
Chỉ là sợi dây ta tự buộc
Rồi than rằng mình bị trói
Cắt dây không đau
Chỉ là… ta không chịu buông.
Ai cũng có KHỔ
Nhưng KHỔ không giống nhau
Khác ở chỗ
Người nào còn tin rằng nó sẽ cứu rỗi.
Thông Tuệ…
KHỔ không đáng sợ
Đáng sợ là
Sống mãi trong KHỔ
mà gọi đó là bình thường.
---