Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Apr
May
Jun
Jul
Aug
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
Mar
What is this?
Less
More

Memberships

Sức Khoẻ Hoàn Hảo

520 members • Free

Tự Do Mới

320 members • Free

39 contributions to Tự Do Mới
Kỷ luật không phải là cứng nhắc. Kỷ luật là biết tự điều chỉnh.
Có những giai đoạn trong đời, áp lực không đến từ một việc cụ thể mà đến từ nhiều việc cùng lúc. Công việc tăng, trách nhiệm tăng, những con số cần nhìn thẳng cũng rõ ràng hơn. Có lúc mình thấy mệt, thấy dòng tiền chưa đủ như kỳ vọng, thấy nhịp vận hành chưa tròn. Nhưng thay vì để cảm xúc kéo mình đi xa, tôi học cách quay về một điều rất căn bản: kỷ luật. Kỷ luật không phải là cứng nhắc. Kỷ luật là biết tự điều chỉnh. Khi mọi thứ chưa như ý, mình không bỏ tập luyện, không bỏ lịch làm việc, không buông chăm sóc bản thân. Mỗi ngày vẫn 30 phút vận động, vẫn làm việc theo kế hoạch, vẫn hoàn thành những điều nhỏ trước khi nghĩ đến những điều lớn. Tôi nhận ra rằng khi giữ được những nhịp nền tảng ấy, tâm trí mình ổn định hơn, quyết định cũng sáng hơn. Có những lúc rất dễ để viện lý do: vì bận, vì áp lực, vì thiếu hụt, vì mệt. Nhưng nếu mỗi lần khó khăn lại cho phép mình phá vỡ kỷ luật, thì chính mình sẽ là người làm hệ thống của mình yếu đi trước tiên. Kỷ luật, với tôi, không phải để chứng minh với ai, mà để tự nhắc rằng mình có thể đứng vững ngay cả khi hoàn cảnh chưa thuận lợi. Tôi cũng hiểu rõ điểm yếu của mình là dễ bị cảm xúc dẫn dắt. Và chính vì vậy, tôi càng cần một khung kỷ luật rõ ràng. Không phải để ép mình trở thành người khác, mà để bảo vệ phiên bản tốt nhất của mình. Khi có kế hoạch, có checklist, có nhịp sinh hoạt ổn định, mình không còn chạy theo cảm xúc nhất thời. Mình chủ động điều chỉnh thay vì phản ứng. Cuối cùng, tôi tin rằng hạnh phúc không đến từ việc mọi thứ hoàn hảo, mà đến từ việc mình vẫn giữ được sự chủ động trong những ngày chưa hoàn hảo. Kỷ luật không làm cuộc sống khô đi, ngược lại, nó tạo ra sự an tâm. Và khi đã có sự an tâm, mình có thể tiếp tục đi tiếp, từng bước một, với sự bình tĩnh và tin tưởng vào chính mình.
Kỷ luật không phải là cứng nhắc. Kỷ luật là biết tự điều chỉnh.
Thông minh không đồng nghĩa với chân thật
Gần đây tôi nhận thức rõ một điều: không phải càng chữa lành nhiều thì càng thật. Có những lúc chúng ta sa quá sâu vào dopamine nhanh của tri thức, của thuật ngữ, của những lớp ngôn từ tinh vi đến mức tưởng rằng mình đang phát triển rất mạnh. Một xã hội ngập tràn thông tin khiến việc tiếp cận bất kỳ khái niệm nào trở nên dễ dàng, chỉ cần một cú tìm kiếm là có thể gọi tên mọi cảm xúc, mọi “tầng” của mình. Nhưng chính sự dễ dàng ấy lại là cái bẫy. Mình thấy mình hiểu nhanh hơn, thông minh hơn, dự đoán tốt hơn, được công nhận nhiều hơn, rồi dần dần tin rằng mình đang đi trước người khác một bước. Tôi nhận ra mình cũng đang sống trong phần tinh vi hơn của tư duy như vậy. Thiếu chân thật ở nền tảng nên xây lên những ảo mộng ở tầng trên. Khát sự công nhận, rồi lại phủ nhận rằng mình khát công nhận. Viết những dòng rất sâu nhưng bên trong chưa chắc đã thật sự bình an. Gia đình hạnh phúc không phải lúc nào cũng êm ấm, giao tiếp chân thật không phải lúc nào cũng dịu dàng, và yêu thương không phải là những cảm xúc ngắn hạn mà ta có thể gọi tên bằng một thuật ngữ mới học được. Nhưng trong môi trường nơi mọi thứ đều có thể được “phô diễn”, rất dễ để ta đánh mất sự chân thật và sâu của chính mình. Ở hiện tại tôi chọn nhìn thẳng vào những lỗi của mình, chấp nhận ôm ấp nó, không biện minh, không cố làm nó trở nên cao siêu. Tôi không viết để thấy mình thông minh hơn ai, cũng không viết để biến chữa lành thành công cụ tạo tiền hay tạo hình ảnh. Tôi viết để dòng sáng tạo trong mình được chảy ra ngoài, để phần số 3 không bị mắc kẹt bởi số 4 kỷ luật, để mình không phải gồng lên thành một phiên bản “đã hiểu hết”. Đây chỉ là sự ghi nhận chân thật, để đôi khi đọc lại và nhớ rằng mình đã từng ngờ ngợ nhận ra cái bẫy tinh vi của sự thông minh không nền tảng. Có thể ai đó đang giống tôi của những ngày trước: ngạo nghễ vì hiểu nhanh, vì phân tích sâu, vì có thể gọi tên mọi trạng thái bên trong. Nhưng hiểu nhanh không đồng nghĩa với sống sâu. Thông minh không đồng nghĩa với chân thật. Và nếu thiếu nền, mọi tầng cao chỉ là ảo mộng được xây bằng ngôn từ đẹp. Tôi chọn sống mềm lại, bớt tinh vi, bớt phô diễn, không để ai ngưỡng mộ, chỉ để trái tim mình được thật với chính mình.
Thông minh không đồng nghĩa với chân thật
Chúng ta cần những khoảng lặng như Tết để nhìn thấu 🍀
Tết là khi mọi người nói về nghỉ ngơi và sum họp, lại là lúc nhiều người phải ngồi yên nhìn thẳng vào những điều chưa vững của mình. Không phải để than thở, mà để hiểu rằng nếu cứ đi theo quán tính cũ, mọi nỗ lực rồi cũng quay về điểm xuất phát. Cuộc sống không làm khó ai mãi, nhưng nó luôn buộc ta chọn: hoặc tiếp tục đổ lỗi cho hoàn cảnh, hoặc bắt đầu chỉnh lại cách sống của chính mình. Có một giai đoạn, người ta dễ tin rằng chỉ cần đủ nhiệt huyết và đủ tốt bụng là mọi thứ sẽ tự ổn. Nhưng sự trưởng thành đến khi ta hiểu rằng lòng tốt không thay thế được kỷ luật, và cảm hứng không thay thế được cấu trúc. Không đủ tiền không phải là điều đáng xấu hổ, điều đáng sợ là sống nhiều năm trong cảm giác thiếu mà không chịu thay đổi cách vận hành của mình. Sự khác biệt không nằm ở việc làm điều gì lớn lao, mà ở việc dám thừa nhận mình cần một nền móng vững hơn. Có những người bị hiểu lầm là thực tế quá, thậm chí là khô khan khi nói về tiền bạc, nhưng đến một lúc ta mới hiểu: ổn định kinh tế không phải là tham vọng, mà là trách nhiệm. Khi tài chính vững, người ta bớt cáu gắt, bớt sợ hãi, bớt đưa ra những quyết định vì hoảng loạn. Khi nền tảng đủ chắc, lòng tử tế mới có đất để tồn tại lâu dài. Sống khác biệt không phải là chứng minh mình mạnh mẽ hơn ai, mà là chọn cách tiến lên bằng những bước nhỏ, đơn giản và đều đặn, dù không ai nhìn thấy. Không cần tuyên bố điều gì lớn lao, chỉ cần mỗi ngày làm một việc đúng, giữ một nhịp ổn định, và kiên nhẫn xây lại từ những điều căn bản nhất. Có những thay đổi không ồn ào, nhưng chính chúng mới là thứ âm thầm đưa một người ra khỏi vòng lặp cũ.
Chúng ta cần những khoảng lặng như Tết để nhìn thấu 🍀
Ta bắt đầu sống khi không lấy thêm mà bỏ bớt đi.
Hãy khẽ đặt lòng mình xuống Như một chiếc lá vào giữa dòng sông … Để mặc cho dòng chảy yêu thương từ vũ trụ Dẫn ta về với nơi ta đã thuộc về Không có quá nhiều những điều đặt - để Chỉ lặng nhìn trong và sáng!
8
0
Ta bắt đầu sống khi không lấy thêm mà bỏ bớt đi.
🌱 Có một ngày tôi đứng lại ở trang 57…
Trang 57, cuốn sách không mang về, và câu hỏi tôi vẫn chưa thể gọi tên. Hôm qua, tôi dẫn con đi siêu thị. Lúc con mải mê đọc sách cùng ba và khám phá những món đồ chơi quen thuộc, tôi dừng lại ở gian sách – không chủ đích, không có gì gọi là kế hoạch. Tôi rút đại một cuốn sách có tên The One Thing. Đọc một mạch đến trang 57. Đọc chậm. Không vội vàng. Và rồi… tôi khép lại. Không mua. Không mang về. Chỉ để lại cuốn sách vào đúng vị trí ban đầu — mà lòng lại thấy đủ. Đủ để nhận ra một điều: Tôi không cần thêm một cuốn sách để nhắc rằng điều quan trọng nhất là gì. Tôi chỉ cần dừng lại đủ lâu để thành thật với chính mình. Chúng ta — những người đang kinh doanh online, những người học tỉnh thức —Vẫn luôn mang trong lòng rất nhiều vai trò: Là người mẹ, người vợ, người con, người dẫn dắt, người bán hàng, người chia sẻ…Rất nhiều. Và rất nặng. Ta lên kế hoạch. Đặt mục tiêu. Viết to-do list. Xây dựng thương hiệu. Đầu tư quảng cáo. Mỗi ngày trôi qua như thể đang chạy đua. Nhưng sâu bên trong, đôi khi tôi vẫn hoang mang: Nếu không làm tiếp nữa… thì tôi là ai?Nếu bỏ qua một cơ hội — liệu tôi có bị tụt lại? Tôi từng có rất nhiều sách. Hai kệ to đầy ắp. Và cũng từng nghĩ: nếu học đủ, biết đủ, đọc đủ… tôi sẽ đủ. Nhưng hôm qua, ở siêu thị, tôi không cần thêm. Tôi chỉ cần trở về. Cuốn sách không mang về, nhưng tôi mang về một khoảng lặng. Đủ để nhận ra mình đang sống trong thời đại mà con người sở hữu quá nhiều, Nhưng lại không dám sống một cách ít mà thật. Chúng ta sống như thể ngày mai sẽ không kịp nữa. Nhưng chính vì sống như thế, mà hôm nay không bao giờ đủ đầy. Nếu bạn đọc đến đây, Tôi không có một công thức để chia sẻ. Không có một khóa học nào để bán. Không một lộ trình rõ ràng để mời gọi. Tôi chỉ có một lời nhắc: Khi bạn biết mình là ai mà không cần vai trò nào định danh – bạn sẽ không còn sợ bị bỏ lại.Và nếu còn đang sợ… thì cứ quay về và thở. Như tôi đã làm, ở trang 57.
🌱 Có một ngày tôi đứng lại ở trang 57…
0 likes • Jun '25
@Bùi Thị Hạnh Thảo Nhi chỉ cần mỗi ngày dừng lại 1 chút thương mình 1 chút
1-10 of 39
Emmoy Nguyễn
5
250points to level up
@thu-nguyen-5261
Là huấn luyện viên thể dục tận tâm, tôi giúp mọi người khỏe mạnh - hạnh phúc và đang xây dựng - kết nối cộng đồng 250.000 người chất lượng của mình.

Active 8d ago
Joined Apr 7, 2025
Powered by