Trang 57, cuốn sách không mang về, và câu hỏi tôi vẫn chưa thể gọi tên.
Hôm qua, tôi dẫn con đi siêu thị. Lúc con mải mê đọc sách cùng ba và khám phá những món đồ chơi quen thuộc, tôi dừng lại ở gian sách – không chủ đích, không có gì gọi là kế hoạch. Tôi rút đại một cuốn sách có tên The One Thing. Đọc một mạch đến trang 57.
Đọc chậm. Không vội vàng. Và rồi… tôi khép lại. Không mua. Không mang về. Chỉ để lại cuốn sách vào đúng vị trí ban đầu — mà lòng lại thấy đủ. Đủ để nhận ra một điều: Tôi không cần thêm một cuốn sách để nhắc rằng điều quan trọng nhất là gì. Tôi chỉ cần dừng lại đủ lâu để thành thật với chính mình.
Chúng ta — những người đang kinh doanh online, những người học tỉnh thức —Vẫn luôn mang trong lòng rất nhiều vai trò: Là người mẹ, người vợ, người con, người dẫn dắt, người bán hàng, người chia sẻ…Rất nhiều. Và rất nặng.
Ta lên kế hoạch. Đặt mục tiêu. Viết to-do list. Xây dựng thương hiệu. Đầu tư quảng cáo. Mỗi ngày trôi qua như thể đang chạy đua. Nhưng sâu bên trong, đôi khi tôi vẫn hoang mang:
Nếu không làm tiếp nữa… thì tôi là ai?Nếu bỏ qua một cơ hội — liệu tôi có bị tụt lại?
Tôi từng có rất nhiều sách. Hai kệ to đầy ắp. Và cũng từng nghĩ: nếu học đủ, biết đủ, đọc đủ… tôi sẽ đủ. Nhưng hôm qua, ở siêu thị, tôi không cần thêm. Tôi chỉ cần trở về.
Cuốn sách không mang về, nhưng tôi mang về một khoảng lặng. Đủ để nhận ra mình đang sống trong thời đại mà con người sở hữu quá nhiều, Nhưng lại không dám sống một cách ít mà thật.
Chúng ta sống như thể ngày mai sẽ không kịp nữa. Nhưng chính vì sống như thế, mà hôm nay không bao giờ đủ đầy.
Nếu bạn đọc đến đây, Tôi không có một công thức để chia sẻ. Không có một khóa học nào để bán. Không một lộ trình rõ ràng để mời gọi. Tôi chỉ có một lời nhắc:
Khi bạn biết mình là ai mà không cần vai trò nào định danh – bạn sẽ không còn sợ bị bỏ lại.Và nếu còn đang sợ… thì cứ quay về và thở. Như tôi đã làm, ở trang 57.