Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Mar
Apr
May
Jun
Jul
Aug
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
What is this?
Less
More

Owned by Hùng Đinh

Cùng nhau xây dựng, tự động hóa và ứng dụng AI làm chủ giao dịch. Học – Code – Trade thực chiến cùng cộng đồng Trader và Developer

Memberships

Digital HUB - Free Training

285 members • Free

GLOW & FLOW

9 members • Free

Skoolers

190k members • Free

The New Rich

12.1k members • Free

The New Home

473 members • Free

Kiếm Tiền Với Skool

623 members • Free

AI Branding Agents Hub ⭐️

211 members • Free

3 contributions to Be You With Power Words
Ngày 2. Hook To Heart_ Emotional Mirror Hook. Bạn muốn chọn ly trà đá nào? 50k hay 5k?
Có phải bạn ngồi nhìn màn hình FB trống trơn, tay ngứa ngáy muốn post nhưng lại rụt lại vì sợ: "Mình post thế này thì ai quan tâm? Hay chỉ bị cười nhạo là 'làm màu', là 'sống ảo'?" Tôi biết cảm giác đó quá rõ. Chính tôi cũng từng thức khuya dậy sớm chỉ để chỉnh sửa một status bóng bẩy kiểu "sân bay 50k" dù sạch sẽ, chuyên nghiệp nhưng đăng lên thì im re, like lèo tèo từ bạn thân. Và rồi tôi tự hỏi: "Sao mình cứ vô hình thế này giữa hàng triệu người nơi đây?". Nó giống như hét lên giữa sa mạc mà không ai nghe thấy, tim cứ thắt lại vì sợ bị phán xét, sợ mình không đủ giỏi để "đưa cái mặt mình lên cõi mạng". Thú thật, cảm giác đó hoàn toàn bình thường, không phải lỗi của bạn đâu. Bạn không yếu đuối hay lười biếng mà chỉ là bạn đang quan tâm sâu sắc đến hình ảnh bản thân, đang tìm cách hoàn hảo giữa thế giới FB ồn ào nơi ai cũng cố tỏ ra sang chảnh. Tôi từng y hệt bạn vậy. Cứ phải gồng mình làm content "cao cấp" mà quên mất kết nối thật sự bắt đầu từ sự chân thành. Nhưng hãy hạ cái tôi xuống một chút, như chọn ly trà đá 5k vỉa hè thay vì 50k sân bay. Ly 50k dù sạch sẽ, tiện lợi nhưng bạn chỉ là một trong hàng trăm người xếp hàng, chẳng ai nhớ mặt. Còn ly 5k bình dân, ngồi ghế nhựa, nhưng chú bán hàng nhớ tên bạn, gu trà ít đường, thêm đá, thậm chí chuyện gia đình bạn kể hôm trước. Và mỗi một lần ghé, chú bán hàng đều cười: "Trà đá em thêm 1 xíu đường phải không em?". Xây nhân hiệu trên Facebook cũng vậy. Đừng mơ "sân bay" bóng bẩy mà vô danh. Hãy bắt đầu từ "vỉa hè" với những post đời thường đều đặn, chia sẻ thất bại thật lòng, hỏi han follower nhỏ lẻ. Rồi feed của bạn dần dần sẽ thành "quán quen", họ thành "khách ruột" nhớ bạn như người quen. Hôm nay bạn hãy thử post một câu chuyện vụng về đi vì bạn an toàn ở đây rồi. Ly 5k không sang, nhưng uống mãi thành thương hiệu. Bạn có muốn chọn ly này không? 💙 #chucbuithien
Ngày 2. Hook To Heart_ Emotional Mirror Hook. Bạn muốn chọn ly trà đá nào? 50k hay 5k?
3 likes • Dec '25
5k hay 50k giá nào cũng đc! Miễn có cô áo đỏ chấm đen uống cùng là ok nhe!
Giáng sinh
🟥 Mỗi khi nhìn cây thông Noel, có lẽ cảm giác ấm áp sẽ ngập tràn trong lòng mỗi người. Thế nhưng ,trong hành trình cuộc đời , chuyến đi không khứ hồi mà chỉ có thể tiến về phía trước, ở nơi sâu thẳm của mỗi chúng ta , ai hẳn cũng có những điều chỉ muốn ôm chặt , giấu kín cho riêng mình ... 🟥 Với bạn , điều đó là gì ? Tại sao bạn muốn giữ chúng cho riêng mình ? Ai, điều gì , khoảnh khắc nào có thể khiến bạn GỠ chúng ra khỏi tâm trí mình ? ... Giáng sinh an yên ❤️
Giáng sinh
6 likes • Dec '25
Mình có thực hành theo một chia sẻ của Thầy Thích Nhất Hạnh! Lập danh sách các điều mà nếu ngày mai mình mất đi mình sẽ bớt đi hạnh phúc! Sau đó, chọn ra 3 người, 3 việc quan trọng nhất hiện tại! Các việc khó mình sẽ tham chiếu 3 người và 3 việc này để giải quyết! Thấy ít sai hẳn! Đọc câu hỏi của chị "có những điều chỉ muốn ôm chặt , giấu kín cho riêng mình" vậy thì chắc chắn là 3 người và 3 việc trên rồi! Trả lời cho câu hỏi "khoảnh khắc nào có thể khiến bạn GỠ chúng ra khỏi tâm trí mình": với cuộc sống thường nhật thì hiện mình chưa thể gỡ ra được! Mình có trãi nghiệm khác, khi bản thân phá vỡ các rào càn trong tâm trí! Mỗi lần bước qua 1 rào cản (nỗi sợ) trong tâm trí là một lần mình học được rất nhiều bài học và mở rộng được tầm nhìn! Đó là nói về các vấn đề ngoài thân! Còn thực sự người quan trọng nhất là "TÂM" và việc quan trọng nhất là "DƯỠNG TÂM" thoát bản ngã! Mình cũng đang gặp rào cản trong thâm trí khi nghĩ tới vấn đê này là "mình quá nhỏ bé và không làm được"!
TẠI SAO MỘT ĐỨA TRẺ ĐỘT NHIÊN NÓI NHỎ DẦN?
Dạo gần đây, tôi để ý anh nhỏ nhà mình nói nhỏ hơn mọi ngày. Câu nào cũng bé xíu như sợ ai nghe thấy. Tối hôm qua, tôi ngồi xuống bên cạnh con và hỏi: “Dạo này mẹ thấy con nói nhỏ lắm… có điều gì làm con thiếu tự tin? Em của mẹ ngày xưa nói dõng dạc đâu rồi?” Con im một lát. Rồi con nói — bằng cái giọng nhỏ tới mức trái tim tôi muốn vỡ toang vì chờ ngóng con và ánh mắt con cúi xuống! “Con đây mẹ… nhưng con sợ con nói cô la con không vui. Con nhìn ánh mắt của cô la con” Ngay lúc đó, tôi hiểu ra: Một đứa trẻ không tự nhiên biến thành người ít nói. Không tự nhiên TẮT TIẾNG. Không tự nhiên THU MÌNH. Tiếng nói chỉ nhỏ dần khi bên trong con có một NỖI SỢ. Không phải sợ chậm Không phải sợ bài tập. Không phải sợ nói sai. Con SỢ CẢM XÚC của người lớn. Sợ ánh nhìn khó chịu khi con làm bể chiếc ly… Sợ tiếng thở dài. Sợ câu “làm gì mà chậm vậy?” Sợ bị la, bị nạt, bị chỉnh liên tục…. Sợ mình làm người khác buồn. Nên con chọn cách nói nhỏ lại. Rồi im luôn. Vì im thì không ai la. Không ai thất vọng. Không ai khó chịu. Và thế là… giọng nói của con biến thành bóng mờ. Nhiều bố mẹ thấy con nói nhỏ liền bảo: “Nói lớn lên!” “Con trai gì nói như mèo kêu vậy?” “Học đâu cái kiểu này?” Nhưng không ai hỏi câu quan trọng nhất: “Con im lặng vì con muốn im… hay vì con sợ?” Tiếng nói của một đứa trẻ không phải phép lịch sự. Nó là chỉ số an toàn cảm xúc. Một đứa trẻ nói to, rõ, tự tin nghĩa là con cảm thấy mình được đón nhận. Một đứa trẻ nói nhỏ dần nghĩa là con đang tự thu người lại để bảo vệ chính mình. Và là người lớn… đôi khi chúng ta không nhận ra mình chính là “lý do”. Tối đó, tôi nắm tay con và nói: “Mẹ biết rồi. Mẹ không la nữa. Con nói đúng, nói sai… đều được. Mẹ ở đây muốn nghe con nói! Con trai! Tiếng nói của con quan trọng với mẹ.” Con nhìn tôi, gật nhẹ. Chỉ vậy thôi… nhưng tôi biết: Ngày mai tiếng nói của con sẽ to thêm một chút. Và mỗi ngày một chút. Miễn là trái tim con an toàn. Nhiều khi chính chúng ta, những người lớn, cũng từng là đứa trẻ bị bắt phải im. Rồi chúng ta lớn lên, mang theo nỗi sợ đó… và vô tình truyền lại cho con mình. Không phải vì ta độc ác. Mà vì ta chưa từng được chữa lành.
4 likes • Nov '25
Cảm ơn bài viết của bạn! Chàm chạm! Thấy mình cũng là nhân vật "phản diện" trong câu chuyện của bạn!
0 likes • Nov '25
Đau cái là toàn người thân yêu bị ảnh hưởng!
1-3 of 3
Hùng Đinh Văn
2
9points to level up
@dinhvanhung
Expert in Automated Trading Systems & AI Automation. - Over 10 years building bots for Forex (MT4/MT5) - Applying AI to automate and optimize trading

Active 2h ago
Joined Oct 24, 2025
VietNam