Me with my power words ... for you !
Đây là những dòng tôi dành tặng cô e yêu quý ... Mỗi người phụ nữ trong chúng ta có thật nhiều điều muốn giấu trong im lặng . " Cô đứng lặng. Đây... đây rồi. Hình ảnh của tôi. Cái cây sồi già kia - đó là xã hội, là hôn nhân, là tất cả những quy tắc, luật lệ, khuôn mẫu khổng lồ, cứng nhắc. Nó cho bóng mát, nhưng cũng lấy đi ánh sáng. Nó bảo vệ, nhưng cũng bóp nghẹt. Gốc cây nứt nẻ - đó là những vết thương, những bất hạnh, những đêm dài câm lặng trong ngôi nhà trang nhã ấy, nơi mọi thứ đều đẹp trừ trái tim. Và tôi... tôi là cái cây con bị mắc kẹt dưới bóng đại thụ ư? Không. Tôi còn thảm hại hơn thế. Tôi là... bông hoa dại này. Mọc lên từ vết nứt, từ nơi tối tăm, ẩm ướt. Tôi tìm kiếm tình yêu - một tia nắng xiên khoang qua kẽ lá - như người tình kia. Anh ấy là ánh sáng cho tôi, là sự sống. Nhưng ánh sáng đó bất chợt, yếu ớt. Nó không đủ để nuôi tôi nở hoa trọn vẹn. Và cái thai... cái thai này... Cô nhìn chằm chằm vào bông hoa tím. Màu tím - màu của máu bầm, của nỗi đau thầm kín, nhưng cũng là màu của loài hoa chân thành nhất. Cái thai này không phải là "đứa con của tình yêu". Cũng không phải "hậu quả của tội lỗi". Nó là... một lời cầu cứu. Một sự vật chất hóa của nỗi cô đơn khủng khiếp trong tôi. Tôi tạo ra nó vì tôi muốn có một thứ gì đó - Một thứ thuộc về tôi hoàn toàn. Một thứ mà tôi có thể yêu mà không sợ bị phản bội, một thứ sẽ yêu tôi mà không cần điều kiện. Tôi muốn nó trở thành cái neo, kéo tôi khỏi cơn lốc hỗn loạn của chính mình, cho tôi một danh xưng mới "Mẹ", để che giấu danh xưng cũ "Người đàn bà thất bại", "Kẻ chạy trốn". Nhưng... Chúa ơi... đó là sự ích kỷ tột cùng! Một cơn gió thổi qua, bông hoa tím rung rung, suýt gãy. Tôi định dùng một sinh mạng mới - trong trắng, vô tội - để vá lại cái hố đen trong lòng mình sao? Tôi định biến nó thành phương thuốc cho sự điên loạn của tôi? Thành dự án cứu rỗi bản thân? Nhưng nếu tôi thất bại... nếu tôi không thể yêu nó đủ? Nếu cái bóng của người chồng, của người tình, của sự hối hận cứ ám ảnh tôi? Thì nó sẽ lớn lên trong cái bóng ấy, hít thở không khí của sự dằn vặt, uống dòng sữa của nỗi buồn. Tôi sẽ không cho nó một người mẹ, mà cho nó một kẻ giam cầm. Một nhà tù bằng xương thịt, nơi mọi bức tường đều thấm đẫm nước mắt của tôi.