Một buổi học tiếng Việt có thể bắt đầu bằng câu hỏi rất quen: “Em ăn tối chưa?” Với người Việt, đó không chỉ là hỏi chuyện ăn uống, mà là một nghi lễ nhỏ của sự quan tâm, mở ra cuộc trò chuyện bằng sự ấm áp.
Trong đời sống Việt Nam, những từ như “dạ”, “ạ”, “nhé” xuất hiện khắp nơi, không làm câu nói dài hơn nhưng làm mối quan hệ gần hơn. Vì thế, dạy tiếng Việt không chỉ là dạy cấu trúc câu, mà là dẫn người học bước vào đời sống văn hóa.
Khi kể chuyện bữa cơm, ngày Tết, hay cách chào hỏi nơi công sở, bài học trở nên sống động. Mỗi buổi học khi ấy là một cuộc gặp gỡ văn hóa, nơi người học nhớ không chỉ từ vựng, mà còn nhớ con người Việt Nam – qua chính bạn.