Có một lúc trong đời – Nguyên rất giỏi.
Giỏi kiếm tiền,
Giỏi nói chuyện,
Giỏi khiến người khác an tâm về mình.
Nhưng lạ thay – trong lúc giỏi nhất ấy, Nguyên thấy cô đơn nhất.
Không ai bắt ép. Không ai đổ lỗi.
Chỉ là mỗi sáng dậy – thấy như đang sống thay cho một người khác.
Nguyên vẫn cười, vẫn post bài, vẫn “tích cực lên!”
Nhưng đêm về, tắt đèn, lòng trống như căn phòng không không có ai.
Rồi Nguyên hỏi mình:
“Nếu sống như vầy thêm 10 năm nữa… thì 10 năm đó gọi là gì?”
Không có ai trả lời.
Và trong sự im lặng đó – Nguyên bắt đầu bước chân ra khỏi chính mình.
Nho gia dạy:
“Quân tử hoài đức, tiểu nhân hoài lợi.”
(Người quân tử quan tâm đến đức, kẻ tiểu nhân chỉ nghĩ đến lợi.)
Đạo gia nói:
“Tri túc chi túc – hằng túc.”
(Biết đủ là đủ – thì luôn đủ.)
Phật dạy:
“Không ai cứu được ta ngoài chính ta.”
Nguyên không tìm nữa.
Chỉ sống. Và sống đủ sâu để những điều thật… quay về.