1. Khi còn trẻ tôi luôn nghĩ hiểu đúng là chọn một bên. Hoặc trắng, hoặc đen. Hoặc đúng, hoặc sai. Hoặc tốt, hoặc xấu. Nhưng cuộc sống phức tạp hơn nhiều. Thầy tôi dạy rằng: hãy nhìn bằng “con mắt còn lại” – con mắt không chỉ thấy điều muốn thấy, mà thấy cả những điều trái tim không muốn đối diện. Một người tốt vẫn có thể lầm lỗi. Một điều tồi tệ vẫn ẩn chứa những nguyên nhân sâu xa. Và chính cái nhìn đủ đầy ấy, mới dẫn ta đến sự bình an thật sự.
2. Tôi từng giận ai đó vì một hành vi cụ thể. Tôi muốn cắt đứt. Muốn quên. Nhưng rồi, khi đã lắng lại, tôi nhìn họ không chỉ bằng ký ức tổn thương, mà bằng một cái nhìn rộng hơn – nhìn cả hành trình mà họ đã đi, cả những nỗi sợ, áp lực, khuyết thiếu mà họ chẳng bao giờ nói ra. Và tôi hiểu: ai cũng là kết quả của vô vàn điều kiện, có những vết thương không hiện rõ trên da, nhưng sống âm ỉ trong từng phản ứng.
3. “Con mắt còn lại” không phải là để bao biện cho cái sai, mà để thấy rõ và vẫn chọn yêu thương. Sự chấp nhận không đến từ đầu hàng, mà từ cái hiểu sâu sắc rằng mọi thứ đều đang nỗ lực theo cách riêng của nó để tồn tại. Cũng như ta vậy – vẫn đang loay hoay sống tốt, dù không phải lúc nào cũng đúng. Thấy đủ rồi… thì lòng tự dưng nhẹ.
#tudomoi
#leanhinfopreneur