Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
Mar
Apr
May
Jun
Jul
Aug
What is this?
Less
More
GenHQ - Creative AI Education

1.6k members • $97/m

AI Automation Agency Hub

332.1k members • Free

NextGen AI

51.6k members • Free

PublicAI

4.9k members • Free

AI Automation By Hoang

700 members • Free

The AI Advantage

127.6k members • Free

AI Automation Society

438.2k members • Free

Tự Do Mới

412 members • Free

628 contributions to Tự Do Mới
LỤA VẠN PHÚC - NHỊP THOI ĐƯA DỆT CẢ ĐẤT TRỜI
Nhiều người khi nghe cái tên Lê Ánh thường mặc định tôi là một bóng hồng nào đó đang làm nghệ thuật. Nhưng thú thật, với góc nhìn của một người đàn ông bước vào độ tuổi bốn lăm, khi đứng trước những khung cửi cổ của Vạn Phúc, tôi lại thấy ở đó một sức mạnh vô song ẩn sau sự mềm mại tột cùng. Sau khi đi qua lửa đỏ của đồng Phước Kiều, Dòng Chảy Di Sản 2.0 xin đưa bạn về với một cõi êm ái hơn, nhưng cũng đầy tự hào: Làng lụa Vạn Phúc, Hà Đông. Hãy cùng tôi lật mở 5 bức tranh về vòng đời của tơ lụa: Bức 1: Suối Tơ Cung Tiến Lụa Vạn Phúc không chỉ là một tấm vải khoác lên người. Xưa kia, đó từng là phẩm vật thượng hạng dâng lên các bậc đế vương. Những sợi tơ óng ả được chắt lọc từ sự tinh túy nhất của thiên nhiên, qua bàn tay tài hoa của người thợ để trở thành những "suối tơ" lộng lẫy, thêu dệt nên tấm hoàng bào oai nghiêm mang đậm dấu ấn cung đình. Bức 2: Nhịp Phách Khung Cửi Bí mật của lụa không nằm ở những cỗ máy hiện đại vô hồn, mà nằm ở "nhịp tim" của khung cửi. Tiếng lách cách thoi đưa đã vang vọng bên bờ sông Nhuệ hơn mười thế kỷ. Đó là nhịp điệu của sự nhẫn nại, nơi ánh sáng, những sợi tơ và đôi bàn tay hòa quyện vào nhau, kéo ra những tấm lụa mỏng manh nhưng dẻo dai vô cùng. Bức 3: Dải Lụa Vươn Xa Sự tài hoa ấy không thể bị giấu kín sau lũy tre làng. Năm 1931, tại Hội chợ đấu xảo quốc tế Paris, lụa Hà Đông đã khiến phương Tây phải ngỡ ngàng. Lần đầu tiên, dải lụa mộc mạc của người Việt Nam được vinh danh giữa kinh đô ánh sáng, khẳng định vị thế của một di sản nghệ thuật vươn tầm thế giới. Bức 4: Huyền Thoại Lụa Vân Đỉnh cao nhất của nghệ nhân Vạn Phúc chính là Lụa Vân – thứ lụa mà khi nhìn vào, ta thấy những đám mây bềnh bồng, hoa văn lúc ẩn lúc hiện trên bề mặt vải rỗng, mỏng như cánh ve sầu. Để dệt được lụa Vân, người thợ phải thao tác kỹ thuật vô cùng phức tạp, đòi hỏi sự tinh tế đến mức máy móc công nghiệp ngày nay cũng khó lòng sao chép trọn vẹn hồn cốt. Bức 5: Phượng Vũ Thăng Hoa Từ những nong tằm nhả tơ góc sân nhà, qua biết bao công đoạn ươm tơ, dệt vải, nhuộm màu... tấm lụa cuối cùng vút bay lên như một con chim phượng hoàng rực rỡ. Đó là biểu tượng cho sức sống thăng hoa của một làng nghề, dẫu trải qua bao thăng trầm lịch sử vẫn giữ được ngọn lửa truyền đời.
2
0
LỤA VẠN PHÚC - NHỊP THOI ĐƯA DỆT CẢ ĐẤT TRỜI
NHỮNG TRẠM DỪNG CHÂN VÀ LỜI HỨA "KHƠI NGUỒN HỒN VIỆT"
Chúng ta đã cùng nhau đi qua sự tĩnh tại của gốm Bát Tràng, âm vang rực lửa của đồng Phước Kiều và sự nhẫn nại thâm trầm của sơn mài Tương Bình Hiệp. Hôm nay, tôi muốn dừng lại một nhịp để chia sẻ một cột mốc nho nhỏ trên hành trình này. Dự án "Dòng Chảy Di Sản - Làng Nghề Việt" vừa chính thức được cấp Giấy Chứng nhận Đăng ký công bố sáng tạo (Bản quyền tác giả số) và Giấy Chứng nhận Giá trị khai thác tài sản sáng tạo số. Cầm hai tấm chứng nhận trên tay, điều làm tôi xúc động nhất không phải là việc dự án có thêm một danh xưng. Điều ý nghĩa nhất nằm ở dòng chữ nhỏ ghi trên giấy: "Tác giả có sử dụng công cụ trí tuệ nhân tạo (AI) để sáng tạo". Nhiều người từng e ngại rằng công nghệ sẽ làm phai nhạt đi tính nhân văn. Nhưng với tôi, AI hay bất kỳ công cụ hiện đại nào khác, suy cho cùng cũng chỉ là chiếc cọ vẽ của thời đại mới. Thứ dẫn dắt chiếc cọ ấy vẫn phải là trái tim, là ký ức, là sự rung cảm sâu sắc trước những nếp nhăn của nghệ nhân và những giọt mồ hôi rơi trong lò nung rực lửa. Sự công nhận này từ các cơ quan chuyên môn là một xác nhận dịu dàng: Con đường dùng ngôn ngữ đương đại để "Khơi Nguồn Hồn Việt" mà tôi đang đi là một hướng đi đúng đắn, có giá trị thực tiễn và hoàn toàn có thể hòa vào dòng chảy của nền kinh tế sáng tạo số. Nhưng đây mới chỉ là trạm dừng chân đầu tiên. Sắp tới, Dòng Chảy Di Sản sẽ không chỉ nằm trên màn hình. Tôi đang ấp ủ những không gian nơi chúng ta có thể cùng nhau học cách dùng công nghệ để kể câu chuyện văn hóa của riêng mình, những buổi triển lãm, và cả những dự án đưa hình ảnh di sản ứng dụng vào sản phẩm thực tế. Di sản chỉ sống khi nó được kể tiếp. Và tôi không muốn kể câu chuyện này một mình. Nếu bạn cũng là người yêu văn hóa, hoặc tò mò muốn biết cách dùng các công cụ sáng tạo mới để "Khơi Nguồn Hồn Việt"... hãy kết nối với tôi nhé. Hãy inbx tôi luôn chờ bạn ! Lê Ánh - Viet Nam Craft Culture Storyteller #dongchaydisan Ps: Cảm ơn Admin @Trần Khoa Nguyên và anh chị em trong cộng đồng luôn cổ vũ động viên và đồng hành !
0
0
NHỮNG TRẠM DỪNG CHÂN VÀ LỜI HỨA "KHƠI NGUỒN HỒN VIỆT"
NGHỆ THUẬT CỦA SỰ ẨN GIẤU VÀ NHỮNG VẾT MÀI THỜI GIAN
Có một thứ nghệ thuật kỳ lạ của người Việt: Càng vùi lấp, lại càng tỏa sáng. Càng mài mòn, lại càng rực rỡ. Rời xa những lò đúc đồng rực lửa, Dòng Chảy Di Sản đưa tôi về với đất Thủ Dầu Một, Bình Dương – nơi tọa lạc của Tương Bình Hiệp, chiếc nôi sơn mài hơn 300 năm tuổi của vùng Đông Nam Bộ. Kể câu chuyện về Tương Bình Hiệp, không thể kể bằng nhịp điệu hối hả, mà phải dùng sự nhẫn nại của thời gian. Hãy cùng tôi đi qua 6 khung hình, để thấu hiểu hành trình đi từ bóng tối đến ánh sáng của một kiệt tác sơn mài: Bức 1 & 2: Hồn Sơn và Dấu Ấn Đình Chùa Ngược dòng lịch sử, sơn mài Việt Nam vốn mang xuất phát điểm vô cùng linh thiêng. Từ thế kỷ 18, những cư dân miền Trung, miền Bắc di cư vào Nam đã mang theo nghề sơn. Thứ nhựa cây sơn thẫm màu ban đầu chỉ được dùng để sơn son thếp vàng, phủ lên những bức hoành phi, câu đối, hay khoác lớp áo uy nghiêm cho các bậc tượng Phật nơi chốn thiền môn cổ kính. Bức 3: Giao Thoa Đông Dương Nhưng Tương Bình Hiệp không chỉ có yếu tố cổ truyền. Sự chuyển mình vĩ đại nhất đến vào đầu thế kỷ 20. Khi kỹ thuật thủ công tài hoa của nghệ nhân bản địa va chạm với tư duy tạo hình phương Tây từ Trường Mỹ thuật Đông Dương, sơn mài đã bước ra khỏi ranh giới của đồ mỹ nghệ để trở thành những tác phẩm hội họa đỉnh cao. Một cuộc "phục hưng mỹ thuật" rực rỡ ngay trên lớp vóc đen tuyền. Bức 4: Cốt Vóc Ngàn Năm Để một tác phẩm tồn tại hàng thế kỷ, người thợ phải xây dựng một "nền móng" vô hình nhưng cực kỳ bền bỉ. Đằng sau lớp vỏ bóng bẩy là hàng chục công đoạn bó hom, tạo cốt, quét sơn lót ròng rã hàng tháng trời. Mỗi lớp sơn phết lên là một lần chờ đợi lớp nhựa khô đi trong độ ẩm khắt khe của đất trời. Bức 5: Ảo Ảnh Dáy Nước Đây là công đoạn mang tính triết lý nhất, quyết định tên gọi của nghề: "Sơn" và "Mài". Người thợ vùi lấp những lá vàng, vỏ trứng, xà cừ dưới những lớp sơn đen đặc. Để rồi, họ lại kiên nhẫn ngồi hàng giờ, dùng đá bùn, giấy ráp mài miệt mài dưới làn nước. Nước cuốn đi lớp áo đen tĩnh lặng, từ từ để lộ ra những ảo ảnh lộng lẫy, những vệt sáng vàng son ẩn sâu bên dưới.
0
0
NGHỆ THUẬT CỦA SỰ ẨN GIẤU VÀ NHỮNG VẾT MÀI THỜI GIAN
TỪ TIẾNG ĐẠI BÁC GIỮ CÕI ĐẾN NHỊP CỒNG CHIÊNG ĐẠI NGÀN
Nếu Bát Tràng kể cho tôi nghe câu chuyện của sự tĩnh tại, thì Làng đúc đồng Phước Kiều (Điện Bàn, Quảng Nam) lại dội vào tâm trí tôi một bản hùng ca rực lửa. Hơn 400 năm qua, ngôi làng nhỏ ven dòng Thu Bồn này không chỉ đúc ra những khối kim loại vô tri. Họ đúc nên "âm thanh" của lịch sử. Hãy cùng tôi lật mở cuốn biên niên sử bằng hình ảnh của Phước Kiều trong phiên bản Dòng Chảy Di Sản 2.0. Câu chuyện bắt đầu từ thế kỷ 16, trong những bước chân của Hành Trình Mở Cõi. Những nghệ nhân tài hoa từ xứ Thanh đã mang theo ngọn lửa nghề xuôi về phương Nam theo bước chân các chúa Nguyễn. Bàn tay của họ đã để lại Dấu Ấn Vương Triều không thể phai mờ, khi chính họ là những người đúc nên tiền đồng, đúc nên những khẩu súng thần công uy dũng trấn giữ bờ cõi nước non. Nhưng chiến tranh rồi cũng qua đi. Người thợ Phước Kiều giữ lại ngọn lửa ấy để thổi hồn vào văn hóa. Để đúc nên một kiệt tác, bước đầu tiên là làm chủ Bí Mật Hợp Kim. Đồng, thiếc, chì, kẽm... được pha trộn theo những tỷ lệ bí truyền khắt khe nhất. Hợp kim ấy được rót vào những bộ Cốt & Khuôn làm từ đất sét và vỏ trấu quê nhà – mộc mạc nhưng chịu được nhiệt lượng khổng lồ. Và rồi, khoảnh khắc Hỏa Biến diễn ra. Dòng kim loại nóng chảy hàng ngàn độ rực sáng cả một góc trời, cuộn trào như dòng dung nham, đổ vào khuôn để thành hình vóc. Nhưng, một khối đồng vừa nguội lạnh vẫn chỉ là một khối đồng câm lặng, cho đến khi bước vào công đoạn cao nhất của nghề: Tuyệt Kỹ Thẩm Âm. Khác với mọi nghề thủ công khác, người thợ Phước Kiều phải dùng "đôi tai" để chế tác. Nghệ nhân già ngồi tĩnh lặng, nhắm mắt, dùng chiếc búa nhỏ gõ từng nhịp nắn nót. Họ đang "bắt mạch", chỉnh từng nốt trầm bổng, tìm lại linh hồn cho chiếc cồng, chiếc chiêng. Chỉ một tiếng búa sai, âm thanh sẽ lạc điệu. Lê Ánh - Viet Nam Craft Culture Storyteller #dongchaydisan #tramsangtaoai
1
0
TỪ TIẾNG ĐẠI BÁC GIỮ CÕI ĐẾN NHỊP CỒNG CHIÊNG ĐẠI NGÀN
TÔI KHÔNG VẼ TRANH, TÔI ĐANG NỐI NHỮNG NHỊP CẦU KÝ ỨC
Nhiều người bạn từng hỏi tôi: "Ánh dạo này chuyển sang làm họa sĩ vẽ tranh làng nghề rồi à?" Tôi chỉ mỉm cười. Thực ra, tôi không định danh mình là một người chỉ đơn thuần tạo ra các bức tranh. Tranh, hình ảnh hay công nghệ… suy cho cùng đều là phương tiện. Thứ tôi thực sự đang làm, là nối những nhịp cầu ký ức. Chúng ta đang sống ở một thời đại mà mọi thứ trôi qua quá nhanh. Nếu chỉ nhìn vào một chiếc bình gốm hoàn mỹ lấp lánh trên kệ kính, người ta rất dễ quên đi hàng trăm năm nhọc nhằn phía sau nó. Hãy nhìn vào 5 bức tranh về vòng đời của gốm Bát Tràng dưới đây, bạn sẽ hiểu nhịp cầu tôi đang xây dẫn về đâu. Nó không bắt đầu từ mặt kệ trưng bày, mà bắt đầu từ những giọt mồ hôi rơi xuống bùn lầy ven sông từ nghìn năm trước. Năm 1010, khi dòng người từ làng gốm Bồ Bát xuôi về Thăng Long, họ đã tìm thấy nguồn cao lanh dồi dào bên tả ngạn sông Hồng. Bạch Thổ Phường ra đời từ đó, đặt viên gạch đầu tiên cho một cội nguồn di sản. (Bức 1) Và để nhào nặn nên một hình hài, sức người thôi chưa đủ. Đó là một vòng tròn vũ trụ khép kín hội tụ đủ Kim - Mộc - Thủy - Hỏa - Thổ. Từ chất tạo màu men, tro trấu, nước sông hoà quyện, đến ngọn lửa rực cháy và nguồn đất sét tinh khiết. Tất cả cuộn chảy cùng nhịp đập tâm linh và lòng hàm ơn sâu sắc truyền lại từ 5 dòng họ tổ nghề (Trần, Vương, Nguyễn, Lê, Phạm) đã khai sáng đất này. (Bức 2) Nhịp cầu ấy còn nối liền với sự nhẫn nại tận cùng của con người. Như hình ảnh người phụ nữ lặng lẽ bên những bể lọc đất thô. Đất phải được ngâm ủ, đánh tơi và chắt lọc qua biết bao tầng bể để rũ bỏ mọi tạp chất, chỉ giữ lại sự tinh khôi mềm dẻo nhất để tạo nên xương gốm hoàn hảo. (Bức 3) Rồi đất phải qua thử thách của lửa. Cổ nhân làng nghề truyền lại: "Nhất xương, nhì da, thứ ba dạc lò". Bước vào lò nung là bước vào cuộc hỏa biến khốc liệt nhất, nơi "Thiên - Địa - Nhân" hòa quyện. Kỹ thuật canh lửa chính là bí thuật tối thượng để kết tinh xương đất và làm tan chảy lớp áo men. (Bức 4) Để rồi sau cuối, từ trong ngọn lửa đỏ rực, di sản cất tiếng nói qua tuyệt tác men rạn. Một dòng men cổ độc đáo sinh ra từ sự chênh lệch độ co ngót giữa xương gốm và lớp men. Những đường vân nứt tam giác, tứ giác ngẫu nhiên, ngà xám, thâm trầm, mang đậm vẻ đẹp cổ kính nhuốm màu thời gian. (Bức 5)
1
0
TÔI KHÔNG VẼ TRANH, TÔI ĐANG NỐI NHỮNG NHỊP CẦU KÝ ỨC
1-10 of 628
Lê Ánh
7
3,245 points to level up
@leanh
Thức tỉnh một thế hệ dám nghĩ khác – sống khác – tạo giá trị thật.

Active 9h ago
Joined Apr 2, 2025
Powered by