Ánh Đèn Pin Trong Đêm Mưa Đá: Chuyến Đi Bão Táp Và Tình Người Dọc Đường
Hành trình từ Cao Bằng trở về ngang qua địa phận Bắc Kạn, màn đêm tĩnh lặng bỗng chốc bị xé toạc bởi một trận giông lốc tồi tệ. Khởi đầu chỉ là những đợt gió giật mạnh làm lá cây xào xạc rụng lả tả. Nhưng chỉ chưa đầy một phút sau, tiếng mưa ào ào trút xuống, kèm theo đó là những tiếng đập lộp bộp, chát chúa dội thẳng lên trần xe. Mưa đá! Lần đầu tiên, chúng tôi phải đối mặt với sự cuồng nộ của thiên nhiên ngay giữa một đoạn đường xa lạ và tối mịt. Giữa lúc hoang mang cực độ, qua màn mưa quất trắng xóa kính xe, chúng tôi chợt nhìn thấy một vệt sáng đèn pin đang nỗ lực vẫy gọi bên đường. Linh tính mách bảo, bác tài xế bẻ lái rẽ vào. Thật may mắn, đó là một xưởng sửa chữa ô tô có mái che rất rộng. Chủ nhân của chiếc đèn pin ấy chính là một người dân địa phương đang đội mưa, cố gắng ra tín hiệu gọi các xe đi ngang qua vào trú ẩn. Ngay sau lưng chúng tôi, một loạt xe lớn nhỏ cũng vội vã lao vào tìm chỗ nấp. Ngoài kia, trận mưa đá mỗi lúc một dữ dội. Tiếng đá dội xuống mái che ầm ầm đến rợn người. Từ chỗ trú an toàn, chúng tôi bàng hoàng chứng kiến cảnh tượng bên ngoài: cây cối gãy đổ ngổn ngang chặn ngang đường, mái tôn của một vài nhà dân bị gió giật bay, và xót xa thay, có những chiếc xe không kịp tìm chỗ nấp đã bị cây lớn đè móp nóc. Khoảng 15 phút sau, cơn thịnh nộ của đất trời dần qua đi, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng. Đoàn chúng tôi nán lại, định bụng tìm người chủ xưởng tốt bụng để gửi một lời cảm ơn trân trọng nhất. Thế nhưng, tìm quanh không thấy, nhìn ra phía ngoài đường, chúng tôi lại thấy bóng dáng anh đang tất tả rọi chiếc đèn pin ấy để soi đường, điều tiết và hỗ trợ các phương tiện khác di chuyển qua đống đổ nát. Trên chặng đường về nhà hôm nay, dư âm về cơn bão đáng sợ dường như đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một cảm giác ấm áp lạ thường. Người đàn ông ấy hoàn toàn có thể ngồi yên vị trong nhà để an toàn tránh bão, nhưng anh đã chọn lao ra màn đêm nguy hiểm để hỗ trợ chở che những người xa lạ. Đôi khi, những bài học đẹp nhất về tình đồng bào không nằm trong sách vở, mà đến vào những khoảnh khắc ta hoạn nạn nhất. Giữa giông bão, một vệt sáng nhỏ của sự tử tế, một sự cưu mang vô điều kiện cũng đủ để sưởi ấm và cứu vớt biết bao con người.