User
Write something
Ánh Đèn Pin Trong Đêm Mưa Đá: Chuyến Đi Bão Táp Và Tình Người Dọc Đường
Hành trình từ Cao Bằng trở về ngang qua địa phận Bắc Kạn, màn đêm tĩnh lặng bỗng chốc bị xé toạc bởi một trận giông lốc tồi tệ. Khởi đầu chỉ là những đợt gió giật mạnh làm lá cây xào xạc rụng lả tả. Nhưng chỉ chưa đầy một phút sau, tiếng mưa ào ào trút xuống, kèm theo đó là những tiếng đập lộp bộp, chát chúa dội thẳng lên trần xe. Mưa đá! Lần đầu tiên, chúng tôi phải đối mặt với sự cuồng nộ của thiên nhiên ngay giữa một đoạn đường xa lạ và tối mịt. Giữa lúc hoang mang cực độ, qua màn mưa quất trắng xóa kính xe, chúng tôi chợt nhìn thấy một vệt sáng đèn pin đang nỗ lực vẫy gọi bên đường. Linh tính mách bảo, bác tài xế bẻ lái rẽ vào. Thật may mắn, đó là một xưởng sửa chữa ô tô có mái che rất rộng. Chủ nhân của chiếc đèn pin ấy chính là một người dân địa phương đang đội mưa, cố gắng ra tín hiệu gọi các xe đi ngang qua vào trú ẩn. Ngay sau lưng chúng tôi, một loạt xe lớn nhỏ cũng vội vã lao vào tìm chỗ nấp. Ngoài kia, trận mưa đá mỗi lúc một dữ dội. Tiếng đá dội xuống mái che ầm ầm đến rợn người. Từ chỗ trú an toàn, chúng tôi bàng hoàng chứng kiến cảnh tượng bên ngoài: cây cối gãy đổ ngổn ngang chặn ngang đường, mái tôn của một vài nhà dân bị gió giật bay, và xót xa thay, có những chiếc xe không kịp tìm chỗ nấp đã bị cây lớn đè móp nóc. Khoảng 15 phút sau, cơn thịnh nộ của đất trời dần qua đi, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng. Đoàn chúng tôi nán lại, định bụng tìm người chủ xưởng tốt bụng để gửi một lời cảm ơn trân trọng nhất. Thế nhưng, tìm quanh không thấy, nhìn ra phía ngoài đường, chúng tôi lại thấy bóng dáng anh đang tất tả rọi chiếc đèn pin ấy để soi đường, điều tiết và hỗ trợ các phương tiện khác di chuyển qua đống đổ nát. Trên chặng đường về nhà hôm nay, dư âm về cơn bão đáng sợ dường như đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một cảm giác ấm áp lạ thường. Người đàn ông ấy hoàn toàn có thể ngồi yên vị trong nhà để an toàn tránh bão, nhưng anh đã chọn lao ra màn đêm nguy hiểm để hỗ trợ chở che những người xa lạ. Đôi khi, những bài học đẹp nhất về tình đồng bào không nằm trong sách vở, mà đến vào những khoảnh khắc ta hoạn nạn nhất. Giữa giông bão, một vệt sáng nhỏ của sự tử tế, một sự cưu mang vô điều kiện cũng đủ để sưởi ấm và cứu vớt biết bao con người.
0
0
QUẢ BÁO LỚN NHẤT MÀ BẠN TỪNG THẤY MỘT NGƯỜI PHẢI NHẬN LÀ GÌ?
1. Sếp cũ chèn ép nhân viên, cướp công trắng trợn. Sau này bị chính sếp lớn trên mình đâm sau lưng, ra đi không kèn không trống, thân bại danh liệt. 2. Bỏ vợ tào khang lúc khó khăn để theo tiểu tam giàu có. Cuối cùng bị lừa sạch tiền, công ty phá sản, quay về quỳ lạy mong tha thứ nhưng muộn rồi. 3. Đồng nghiệp chuyên đi nói xấu, đâm chọt người khác để ngoi lên. Quả báo là lúc sa cơ lỡ vận làm sai dự án lớn, nguyên cái công ty không một ai đứng ra đỡ đần. 4. Hứa hẹn trả nợ nhưng quỵt tiền mồ hôi nước mắt của người ta. Vài năm sau thấy làm ăn lụi bại, bệnh tật triền miên. Tiền bạc kiếm ác thì đi cũng ác. 5. Lừa gạt tình cảm của người chân thành. Cuối cùng lấy phải một người y hệt mình ngày xưa, bị cắm sừng cay đắng mà không dám hó hé với ai. 6. Cậy có chức quyền lúc tại vị, hạch sách vòi vĩnh người yếu thế. Về hưu một cái là hàng xóm láng giềng ngoảnh mặt, con cái thì phá gia chi tử. 7. Mấy người hay buông lời cay độc trên mạng xã hội, tưởng ẩn danh không ai biết. Quả báo là cuộc sống đời thực của họ lúc nào cũng ngập trong u uất và sân hận, gia đạo xào xáo. 8. Chị trưởng phòng cũ ngày xưa toàn đổ lỗi cho lính. Nay đi startup thất bại, ôm đống nợ, gọi điện mời gọi nhân viên cũ chả ai thèm nghe máy. 9. Sống hai mặt, trước mặt cười nói sau lưng đâm dao. Đến một ngày cái kim trong bọc lòi ra, bị tẩy chay khỏi cả cái ngành đang làm, đi phỏng vấn đâu cũng trượt. 10. Tham lam bớt xén tiền công ty. Bị đuổi việc đã đành, tiếng ác đồn xa, cái mác kẻ cắp dính theo suốt đời không rửa sạch được. 11. Phá hoại gia đình người khác rồi tự đắc vỗ ngực. Vài năm sau chính cái gia đình mình vừa cướp được đó lại tan nát vì một người thứ ba khác. 12. Quả báo với chính mình: Không coi trọng sức khỏe, ỷ y sức trẻ cày bục mặt bán mạng kiếm tiền, ăn nhậu vô tội vạ. 35 tuổi cầm tờ bệnh án ung thư, tiền núi cũng không mua lại được mạng sống. 13. Lúc giàu sang thì khinh khi anh em họ hàng nghèo khó. Lúc phá sản mượn tiền bạn bè chớp nhoáng không ai cho, quay về họ hàng mắng cho muối mặt. 14. Đặt điều vu khống đồng nghiệp để tranh giành suất thăng chức. Cuối cùng người ta minh oan được, còn mình thì nhục nhã tự viết đơn xin nghỉ trong ê chề.
QUẢ BÁO LỚN NHẤT MÀ BẠN TỪNG THẤY MỘT NGƯỜI PHẢI NHẬN LÀ GÌ?
Bạn biết điều gì đáng sợ hơn cả việc mất việc không?
Đó là cảm giác chông chênh ngay cả khi bạn vẫn đang đi làm. Sáng sáng vẫn hòa vào dòng người kẹt xe, cuối tháng điện thoại vẫn ting ting báo lương. Nhìn bề ngoài, nhịp sống của bạn vẫn đang lặp lại một cách trọn vẹn. Nhưng ẩn sâu bên trong, lại là một sự bất an không thể gọi tên. Sự bất an ấy không đến từ việc bạn làm việc thiếu hiệu quả. Nó đến từ một sự thật trần trụi mà đôi khi bạn cố lờ đi: Nếu ngày mai có một cơn bão ngang qua, bạn không hề có chiếc ô dự phòng nào. Bạn không có một phương án B. Chúng ta cứ thế lớn lên cùng thời gian. Tuổi 30 gõ cửa mang theo chữ trách nhiệm. Tuổi 35 oằn mình dưới những áp lực vô hình. Tuổi 40 ngoảnh lại bỗng giật mình bởi những nỗi lo sợ. Vậy mà phần lớn chúng ta vẫn tặc lưỡi: Chắc mọi thứ rồi sẽ ổn thôi và ngoan ngoãn lặp lại vòng quay cũ. Chỉ bởi vì chúng ta đã quá quen thuộc với cái kén an toàn, cho đến khi một biến cố thực sự ập đến. Mình ngồi gõ những dòng này, không phải để gieo rắc sự hoang mang. Mình viết ra, bởi vì mình đã từng vùng vẫy trong chính sự bấp bênh ấy. Và rồi mình nhận ra một bài học đắt giá: Sự ổn định thực sự chưa bao giờ là việc bám víu vào một công ty hay một công việc duy nhất. Ổn định, là khi bạn tự tạo cho mình đặc quyền của sự lựa chọn. Nếu ngay lúc này, toàn bộ cuộc sống của bạn vẫn đang vắt vẻo trên một nguồn thu nhập duy nhất, thì bạn ạ, đã đến lúc tự xếp những viên gạch đầu tiên để xây thêm một con đường lui cho mình rồi. Không cần phải là một đại lộ thênh thang rực rỡ ngay từ vạch xuất phát. Chỉ cần là một lối rẽ nhỏ thôi. Nhưng nhất định phải có.
2
0
Bạn biết điều gì đáng sợ hơn cả việc mất việc không?
Có mặt và Hiện diện
Làm việc hay chơi với nhau nhiều năm, điều thực sự níu giữ đôi bên và tạo nên sự gắn bó sâu sắc chính là một cảm giác an tâm: Khi mình cần, mình biết chắc chắn bạn sẽ ở đó. Nghe câu ấy, mình bất chợt giật mình tự hỏi: Đã bao nhiêu lần mình có mặt, nhưng thực tâm lại chẳng hề hiện diện? Có những buổi gặp gỡ, mình ngồi ngay đó, cũng gật đầu đồng tình đấy nhưng tâm trí lại đang lang thang ở một phương trời nào. Có những bữa cơm rôm rả tiếng cười, nhưng ánh mắt mình vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại. Lại có những mối quan hệ ngỡ là thân thiết lắm, nhưng ngẫm lại, đã bao lâu rồi mình và bạn chưa có với nhau một cuộc trò chuyện trọn vẹn, không bị xao nhãng? Mình và bạn rất dễ nhầm lẫn giữa hai khái niệm này. Có mặt thì dễ lắm, chỉ cần đến đúng giờ, ngồi đúng chỗ là xong. Nhưng hiện diện lại là một thử thách khó nhằn hơn rất nhiều. Hiện diện là khi mình trao trọn vẹn sự chú tâm cho người đang ngồi đối diện. Là khi mình không vội vã cướp lời chỉ để chứng tỏ bản thân, mà chọn cách lặng im để thực sự thấu hiểu. Là khi mình thôi lo nghĩ về những việc chưa xảy ra, để nâng niu và sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc của hiện tại. Bạn biết không, trong công việc, sự hiện diện xây đắp nên niềm tin. Về đến nhà, sự hiện diện thắt chặt thêm tình gắn kết. Và với chính nội tâm mình, sự hiện diện mang lại chữ bình an. Mình chọn tìm đến thiền, âu cũng chỉ để học cho trọn vẹn hai chữ: HIỆN DIỆN. Mình luôn tự dặn lòng một điều thật giản đơn: Đã chọn ở đâu, thì hãy đặt cả tâm trí ở đó. Mình chẳng cần phải gắng sức có mặt ở khắp mọi nơi, chỉ cần hiện diện thật sâu sắc ở những nơi thực sự quan trọng. Bởi suy cho cùng, điều đọng lại trong tâm trí người khác không phải là dăm ba lời hay ý đẹp mình nói, mà là cảm giác ấm áp khi ở cạnh mình, họ cảm nhận được bản thân thực sự được nhìn thấy và được lắng nghe. Chúc bạn sẽ luôn trọn vẹn hiện diện trong từng khoảnh khắc của cuộc sống! P/s : đây là ảnh mình hành thiền trong khoá thiền đầu năm để học 2 chữ Hiện diện.
0
0
Có mặt và Hiện diện
Chuyến Tàu Cuộc Đời Không Bán Vé Khứ Hồi
Cuộc sống này vốn dĩ là một chuyến đi chỉ có duy nhất một chiều tiến về phía trước. Chúng ta không có nút tua lại quá khứ, cũng chẳng thể nào sống lại một khoảnh khắc đã qua dù chỉ một giây. Mình và bạn thường hay tự nhủ rằng thời gian còn dài. Nhưng thực tế phũ phàng là, quỹ thời gian của mỗi người là một phép trừ, chớp mắt một cái là lại vơi đi một ngày. Có những người, có những cơ hội chỉ ghé ngang đời mình đúng một lần. Nếu chậm trễ trao đi yêu thương, ngần ngại mở lòng hay quên mất việc trân trọng nhau, thì thứ đọng lại cuối cùng chỉ toàn là những tiếng giá như. Đừng để đến lúc mọi thứ tuột khỏi tầm tay mới vội vã nhận ra giá trị của những điều đang hiện hữu. Đôi khi, chỉ một nụ cười, một cái ôm thật chặt hay một lời nhắn hỏi thăm cũng đủ để thắp sáng ngày mới của ai đó, và sưởi ấm luôn cả trái tim của chính mình. Thời gian vốn vô tình, chẳng đứng lại chờ đợi một ai. Mỗi phút giây trôi qua giống như những hạt cát âm thầm chảy cạn trong chiếc đồng hồ không bao giờ lật ngược. Vậy nên: Có dự định gì – hãy bắt tay vào làm ngay. Muốn gặp ai – hãy xách xe lên và đi. Có lời nào giấu kín – hãy mạnh dạn thổ lộ. Suy cho cùng, thước đo giá trị của đời người đâu phải là đếm xem mình sống được bao nhiêu năm. Nó nằm ở những ân tình và sự tử tế mà chúng ta gieo lại trên hành trình một chiều ấy. Mỗi sớm mai thức dậy, hãy tự nhắn nhủ với chính mình rằng: Đừng chỉ tồn tại lay lắt qua ngày, hãy sống một cuộc đời thật rực rỡ theo cách mình mong muốn. Thế nên, làm được là làm luôn đi bạn ơi!
3
0
Chuyến Tàu Cuộc Đời Không Bán Vé Khứ Hồi
1-30 of 84
Trạm Xây Kênh
skool.com/tram-xay-kenh
Cùng Học - Cùng Xây - Cùng Viral
Leaderboard (30-day)
Powered by