Làm việc hay chơi với nhau nhiều năm, điều thực sự níu giữ đôi bên và tạo nên sự gắn bó sâu sắc chính là một cảm giác an tâm: Khi mình cần, mình biết chắc chắn bạn sẽ ở đó.
Nghe câu ấy, mình bất chợt giật mình tự hỏi: Đã bao nhiêu lần mình có mặt, nhưng thực tâm lại chẳng hề hiện diện?
Có những buổi gặp gỡ, mình ngồi ngay đó, cũng gật đầu đồng tình đấy nhưng tâm trí lại đang lang thang ở một phương trời nào. Có những bữa cơm rôm rả tiếng cười, nhưng ánh mắt mình vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại. Lại có những mối quan hệ ngỡ là thân thiết lắm, nhưng ngẫm lại, đã bao lâu rồi mình và bạn chưa có với nhau một cuộc trò chuyện trọn vẹn, không bị xao nhãng?
Mình và bạn rất dễ nhầm lẫn giữa hai khái niệm này. Có mặt thì dễ lắm, chỉ cần đến đúng giờ, ngồi đúng chỗ là xong. Nhưng hiện diện lại là một thử thách khó nhằn hơn rất nhiều.
Hiện diện là khi mình trao trọn vẹn sự chú tâm cho người đang ngồi đối diện. Là khi mình không vội vã cướp lời chỉ để chứng tỏ bản thân, mà chọn cách lặng im để thực sự thấu hiểu. Là khi mình thôi lo nghĩ về những việc chưa xảy ra, để nâng niu và sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc của hiện tại.
Bạn biết không, trong công việc, sự hiện diện xây đắp nên niềm tin. Về đến nhà, sự hiện diện thắt chặt thêm tình gắn kết. Và với chính nội tâm mình, sự hiện diện mang lại chữ bình an.
Mình chọn tìm đến thiền, âu cũng chỉ để học cho trọn vẹn hai chữ: HIỆN DIỆN.
Mình luôn tự dặn lòng một điều thật giản đơn: Đã chọn ở đâu, thì hãy đặt cả tâm trí ở đó. Mình chẳng cần phải gắng sức có mặt ở khắp mọi nơi, chỉ cần hiện diện thật sâu sắc ở những nơi thực sự quan trọng.
Bởi suy cho cùng, điều đọng lại trong tâm trí người khác không phải là dăm ba lời hay ý đẹp mình nói, mà là cảm giác ấm áp khi ở cạnh mình, họ cảm nhận được bản thân thực sự được nhìn thấy và được lắng nghe.
Chúc bạn sẽ luôn trọn vẹn hiện diện trong từng khoảnh khắc của cuộc sống!
P/s : đây là ảnh mình hành thiền trong khoá thiền đầu năm để học 2 chữ Hiện diện.