Cuộc sống này vốn dĩ là một chuyến đi chỉ có duy nhất một chiều tiến về phía trước. Chúng ta không có nút tua lại quá khứ, cũng chẳng thể nào sống lại một khoảnh khắc đã qua dù chỉ một giây.
Mình và bạn thường hay tự nhủ rằng thời gian còn dài. Nhưng thực tế phũ phàng là, quỹ thời gian của mỗi người là một phép trừ, chớp mắt một cái là lại vơi đi một ngày. Có những người, có những cơ hội chỉ ghé ngang đời mình đúng một lần. Nếu chậm trễ trao đi yêu thương, ngần ngại mở lòng hay quên mất việc trân trọng nhau, thì thứ đọng lại cuối cùng chỉ toàn là những tiếng giá như.
Đừng để đến lúc mọi thứ tuột khỏi tầm tay mới vội vã nhận ra giá trị của những điều đang hiện hữu. Đôi khi, chỉ một nụ cười, một cái ôm thật chặt hay một lời nhắn hỏi thăm cũng đủ để thắp sáng ngày mới của ai đó, và sưởi ấm luôn cả trái tim của chính mình.
Thời gian vốn vô tình, chẳng đứng lại chờ đợi một ai. Mỗi phút giây trôi qua giống như những hạt cát âm thầm chảy cạn trong chiếc đồng hồ không bao giờ lật ngược. Vậy nên:
Có dự định gì – hãy bắt tay vào làm ngay.
Muốn gặp ai – hãy xách xe lên và đi.
Có lời nào giấu kín – hãy mạnh dạn thổ lộ.
Suy cho cùng, thước đo giá trị của đời người đâu phải là đếm xem mình sống được bao nhiêu năm. Nó nằm ở những ân tình và sự tử tế mà chúng ta gieo lại trên hành trình một chiều ấy.
Mỗi sớm mai thức dậy, hãy tự nhắn nhủ với chính mình rằng: Đừng chỉ tồn tại lay lắt qua ngày, hãy sống một cuộc đời thật rực rỡ theo cách mình mong muốn.
Thế nên, làm được là làm luôn đi bạn ơi!