Chậm một chút không đáng sợ, bỉ sớm mới đáng tiếc
𝑪𝒐́ 𝒕𝒉𝒆̂̉ 𝒉𝒐̂𝒎 𝒏𝒂𝒚 𝒃𝒂̣𝒏 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒄𝒐̀𝒏 𝒎𝒖𝒐̂́𝒏 𝒄𝒐̂́ 𝒏𝒖̛̃𝒂, không phải vì bạn yếu mà vì bạn đã cố khá lâu rồi nhưng kết quả thì chưa thấy đâu, bạn nhìn người khác làm được còn mình thì vẫn loay hoay và bắt đầu tự hỏi hay là mình không hợp, hay là mình dở thật. 𝙉𝙚̂́𝙪 𝙗𝙖̣𝙣 đ𝙖𝙣𝙜 𝙣𝙜𝙝𝙞̃ 𝙣𝙝ư 𝙫𝙖̣̂𝙮 𝙩𝙝𝙞̀ 𝙢𝙞̀𝙣𝙝 𝙢𝙪𝙤̂́𝙣 𝙗𝙖̣𝙣 𝙙𝙪̛̀𝙣𝙜 𝙡𝙖̣𝙞 𝙢𝙤̣̂𝙩 𝙘𝙝𝙪́𝙩 𝙫𝙖̀ 𝙣𝙜𝙝𝙚 𝙢𝙞̀𝙣𝙝 𝙣𝙤́𝙞: Chậm không có nghĩa là sai, khó không có nghĩa là bạn kém, nó chỉ có nghĩa là bạn đang học một thứ mới thật sự, mà thứ mới nào cũng đòi hỏi thời gian, chỉ là không ai nói với bạn rằng đoạn đầu nó mệt đến vậy. Đ𝙞𝙚̂̀𝙪 𝙣𝙜𝙪𝙮 𝙝𝙞𝙚̂̉𝙢 𝙣𝙝𝙖̂́𝙩 𝙠𝙝𝙤̂𝙣𝙜 𝙥𝙝𝙖̉𝙞 𝙡𝙖̀ 𝙡𝙖̀𝙢 𝙘𝙝ư𝙖 𝙜𝙞𝙤̉𝙞 𝙢𝙖̀ 𝙡𝙖̀ 𝙗𝙤̉ đ𝙪́𝙣𝙜 𝙡𝙪́𝙘 𝙢𝙞̀𝙣𝙝 𝙨𝙖̆́𝙥 𝙝𝙞𝙚̂̉𝙪 𝙧𝙖: Rất nhiều người đã dừng lại chỉ vì họ tưởng rằng mình không đi được đâu trong khi sự thật là họ chỉ chưa đi đủ lâu. Bạn không cần phải bùng nổ hay xuất sắc ngay bây giờ, hôm nay bạn chỉ cần làm một việc cốt lõi cho xong, vướng thì hỏi, hỏi không phải vì bạn kém mà vì bạn còn muốn đi tiếp. 𝙈𝙞̀𝙣𝙝 𝙭𝙞𝙣 𝙗𝙖̣𝙣 𝙢𝙤̣̂𝙩 đ𝙞𝙚̂̀𝙪: Đừng bỏ hôm nay, nếu mệt thì chậm lại, nếu rối thì làm ít hơn nhưng đừng dừng, không phải để chứng minh với ai mà để bạn không phải hối tiếc với chính mình, vì nỗi tiếc nuối lớn nhất không phải là giá như mình giỏi hơn mà là giá như ngày đó mình đừng bỏ. ℕ𝕖̂́𝕦 𝕓𝕒̣𝕟 𝕔𝕠̀𝕟 đ𝕠̣𝕔 đ𝕖̂́𝕟 đ𝕒̂𝕪 𝕥𝕙𝕚̀ 𝕔𝕠́ 𝕝𝕖̃ 𝕤𝕒̂𝕦 𝕓𝕖̂𝕟 𝕥𝕣𝕠𝕟𝕘 𝕓𝕒̣𝕟 𝕧𝕒̂̃𝕟 𝕔𝕙ư𝕒 𝕞𝕦𝕠̂́𝕟 𝕓𝕦𝕠̂𝕟𝕘, 𝕧𝕒̣̂𝕪 𝕥𝕙𝕚̀ 𝕙𝕠̂𝕞 𝕟𝕒𝕪 𝕞𝕚̀𝕟𝕙 đ𝕚 𝕥𝕚𝕖̂́𝕡 𝕔𝕦̀𝕟𝕘 𝕟𝕙𝕒𝕦 𝕟𝕙𝕖́