Sau chương trình "1 giờ cho chính mình" thì tui cáp kèo được khá nhiều buổi tâm sự 1-1. Khác với mấy buổi trò chuyện chốt sales khác thì các buổi này khá là random, trò chuyện từ sự nghiệp - mục đích sống - tâm sự tuổi hồng - tài chính thuế má đến cột sống cổ vai gáy.
Và hôm qua tôi va đến một chủ đề thế này: "Chị ơi, em là một người rất muốn phát triển bản thân, có thể nói em luôn sống trong nỗi lo lắng là mình bị tụt lại, nên em lúc nào cũng đi học cái này cái kia. Nhưng mâu thuẫn là em lại rất dễ chán, dễ bỏ cuộc. Em thú thực là em đã học khoá Viết sách của chị, xong em hào hứng được tới ngày 10, khi phải thực sự vào viết là em ngán xong em bỏ luôn từ đó. Em cũng ngại với chị nên em trốn chị một thời gian. Xong em quay lại học lớp Content Architect, mà vì em biết tính em nên em chọn tự học, rồi kết quả là em nghe hay quá trời nhưng em cũng không làm bài tập. Giờ em thấy lớp Expert của chị em rất rất rất cho mình một cơ hội nữa, nhưng đồng thời gian lại sợ em lặp lại sai lầm cũ. Em không biết trong tính cách của em bị thiếu cái gì mà sao em quằn quại quá".
(Tui đã gửi bài viết cho bạn coi truớc rồi mới đăng lại he).
Trong số những thứ tui chia sẻ với bạn (trong đó có việc xác định lại những thứ cần học và thời gian để học, cách thức học hành sao cho hiệu quả), thì có một thứ tui cũng muốn tâm sự với mọi người.
Đó là: kỳ vọng không phù hợp.
Với tui, kỳ vọng không phù hợp là một trong những lý do ta bỏ ngang việc cần làm.
Ví dụ như, khi bạn tham gia một khoá học, ví dụ học viết sách, thì kỳ vọng ngầm của bạn có thể là "tôi muốn viết được một quyển sách để đời, thành công với vai trò tác giả", hoặc, nếu bạn giống tui thì tui từng mơ trở thành tác giả best seller như Elizabeth Gilbert
Kỳ vọng đó không sai, nhưng nó không phải là mục tiêu. Mục tiêu của khoá viết sách là hoàn thành quyển sách đầu tay. Nghĩa là bạn sẽ cần xác định được chủ đề muốn viết, chuẩn bị đủ tư liệu, lên cấu trúc sách, viết nháp rồi biên tập rồi viết nháp... đến khi hoàn thành nó. Và có thể, nó sẽ không đặc biệt, cũng không bán được, hoặc là - không bán chạy. Và thế là giữa kỳ vọng lớn - với nguồn lực bạn cần bỏ ra để hoàn thành mục tiêu thực sự, bạn tự nản rồi bỏ cuộc.
Tương tự, bạn muốn kinh doanh chuyên môn, nhưng khi đang ở nửa đường đóng gói sản phẩm, bạn nhận ra 1001 hạn chế của bản thân và những hạn chế ấy ngăn bạn tạo ra một khoá học để đời, nên bạn ngưng lại để "cắt lỗ kỳ vọng".
Nhưng,
Đó là con đường cần đi,
Và có thể đó là con đường duy nhất,
Con đường của sự nhọc nhằn và chăm chỉ, của thời gian và chất xám, của liên tục đối mặt với những hạn chế, của thất bại
Rồi rút kinh nghiệm, thử lại lần nữa, gọt giũa chính mình và phát triển từ từ,
Con đường đó không có điểm dừng, bởi nếu bạn làm đúng, bạn sẽ luôn ở trong tình trạng chưa hoàn hảo, nhưng đang tiến hoá.
Đó là con đường cần đi qua, thay cho những kỳ vọng về sự rực rỡ.
Vậy nên, để không bỏ cuộc, hãy tập trung cho đúng một mục tiêu gần mà hành động hôm nay của bạn dẫn đến, nếu hôm nay bạn đang học viết thì mục tiêu là viết cho xong cái bài đấy, với đúng cấu trúc - độ dài - và tiêu chí đấy. Nếu bạn đang làm đến cái tạo ra một cái digital snack thì cứ làm xong cái snack ấy với đúng từng bước thực hành đi đã, rồi khi đăng lên mà không ai quan tâm thì ta lại giải quyết tiếp, bán không được thì lại giải quyết tiếp.
Đừng nghĩ xa xôi quá, vì cứ làm đi xôi sẽ chín còn mơ mộng thì thức dậy chả có gì.
Thương mến,
Và đừng bỏ cuộc nhé.