User
Write something
Có một điều rất thú vị về niềm tin: Nó không phải là thứ đến sau khi bạn đã sẵn sàng. Nó là thứ khiến bạn bắt đầu.
Nếu bạn tin rằng mình có đôi cánh, rằng mình có thể bay lên — thì ngay trong khoảnh khắc đó, bạn đã khác rồi. Bạn không còn đứng yên như trước nữa. Bạn đã nhấc một chân lên khỏi mặt đất. Nghe thì nhỏ bé, nhưng thật ra đó là bước khó nhất. Vì đa số mọi người không thất bại ở hành động, họ thất bại ngay từ lúc… chưa dám tin. Chưa dám tin mình đủ giỏi. Chưa dám tin mình xứng đáng. Chưa dám tin mình có thể. Nhưng sự thật là: Không ai “có cánh” sẵn từ đầu. Họ chỉ là những người dám tin trước, rồi từng chút một chứng minh điều đó là thật. Vì vậy, nếu hôm nay bạn vẫn còn đang đứng dưới mặt đất, mình muốn bạn biết bạn không thiếu khả năng. Bạn chỉ đang thiếu một chút… niềm tin để nhấc chân lên. Và biết đâu, chỉ cần một bước đó thôi, phần còn lại của đôi cánh sẽ tự xuất hiện
3
0
Có một điều rất thú vị về niềm tin: Nó không phải là thứ đến sau khi bạn đã sẵn sàng. Nó là thứ khiến bạn bắt đầu.
Sống thật có thể mất đi vài người bạn, nhưng sẽ giữ lại được những tâm hồn chân thành nhất.
Chúng ta thường sợ bị ghét, sợ bị tách biệt, nên đôi khi cố gắng gọt giũa bản thân để vừa vặn với mọi khuôn mẫu xung quanh. Chúng ta học cách nói những lời mà người khác muốn nghe, thay vì những gì mình thực sự nghĩ. Nhưng sự thật là: Khi bạn cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, bạn sẽ đánh mất chính mình. Và tệ hơn, những mối quan hệ bạn cố giữ bằng sự "không thật" đó vốn dĩ cũng chẳng bền vững. Sống thật không phải là thô lỗ, mà là sự can đảm để sống đúng với những giá trị mình tin tưởng: Là khi bạn tự kỷ luật với bản thân dù không có ai nhắc nhở Là khi bạn chọn sự lắng nghe chân thành thay vì những lời an ủi sáo rỗng. Là khi bạn sẵn sàng nói "không" với những thứ không phù hợp để bảo vệ thời gian và sức khỏe của mình. Có thể, khi bạn bắt đầu sống thật và kỷ luật hơn, vài người sẽ rời đi vì bạn không còn "dễ dãi" như trước. Nhưng đó không phải là mất mát. Đó là một quá trình SÀNG LỌC. Những người ở lại chính là những tâm hồn chân thành nhất. Những người yêu quý bạn vì chính con người thật của bạn, chứ không phải vì một "vai diễn" mà bạn cố công xây dựng. Đừng sợ sự cô đơn, hãy sợ sự giả dối. Khi rễ đã bám đủ sâu vào lòng đất của sự chân thành, cái cây của bạn mới đủ vững chãi để vươn cao và che chở cho những người xứng đáng. #21daychallenge #makelifebetter #thietkethinhvuong #thuonghieucanhan #nhanjin
3
0
Sống thật có thể mất đi vài người bạn, nhưng sẽ giữ lại được những tâm hồn chân thành nhất.
Có một sự thật rất đơn giản nhưng nhiều người mất rất lâu mới chấp nhận:
Ánh mắt của người khác… không nuôi bạn sống. Sự dị nghị của người khác… không trả hóa đơn cho bạn. Những lời phán xét… cũng không giúp bạn tiến lên. Tất cả những điều đó — suy cho cùng — đều là của người khác. Nhưng có một thứ duy nhất bạn phải chịu trách nhiệm đến cùng: Cuộc đời của bạn. Nếu cứ mãi bận tâm “người ta nghĩ gì”, bạn sẽ luôn đứng yên. Còn khi bạn chấp nhận rằng “họ nghĩ gì là việc của họ”, bạn mới thật sự bắt đầu sống. Không ai có quyền viết thay câu chuyện cuộc đời bạn — ngoại trừ bạn. Vì vậy hôm nay, hãy thử bớt một chút lo lắng về ánh mắt xung quanh và dành nhiều hơn một chút dũng khí cho con đường của riêng mình. Bạn không cần được tất cả mọi người đồng ý. Bạn chỉ cần làm theo lý trí của riêng mình.
Có một sự thật rất đơn giản nhưng nhiều người mất rất lâu mới chấp nhận:
Mình không cần phải chờ hoàn hảo để bắt đầu một việc gì đó.
Rất nhiều người trì hoãn hành động không phải vì họ lười, mà vì họ muốn mọi thứ phải “đúng chuẩn” ngay từ đầu. Họ chờ đủ kiến thức, đủ kỹ năng, đủ tự tin, đủ điều kiện… rồi mới bắt đầu. Nhưng trớ trêu thay, sự hoàn hảo mà họ chờ đợi lại không bao giờ đến. Bởi lẽ, hoàn hảo không phải là điểm xuất phát – mà là kết quả của cả một quá trình. Thực tế, không ai bắt đầu với sự hoàn hảo. Một người viết giỏi từng viết những câu vụng về. Một người kinh doanh thành công từng có những lần thất bại. Một người tự tin từng trải qua những khoảnh khắc run rẩy. Tất cả họ đều có một điểm chung: họ bắt đầu, dù chưa sẵn sàng. Việc chờ đợi hoàn hảo đôi khi chỉ là một cách ngụy trang của nỗi sợ. Sợ sai. Sợ bị đánh giá. Sợ thất bại. Nhưng nếu không bắt đầu, bạn sẽ không bao giờ có cơ hội để sai – và cũng không bao giờ có cơ hội để tốt lên. Hành động, dù nhỏ, vẫn luôn tốt hơn sự trì hoãn vô thời hạn. Bắt đầu khi chưa hoàn hảo không có nghĩa là làm qua loa hay thiếu trách nhiệm. Đó là chấp nhận rằng bạn sẽ học trong quá trình làm, sẽ điều chỉnh, sẽ tiến bộ từng chút một. Chính quá trình đó mới là thứ tạo nên sự hoàn thiện. Hãy tưởng tượng nếu bạn đợi đến khi “đủ giỏi” mới bắt đầu, thì làm sao bạn có thể trở nên giỏi? Nếu bạn đợi đến khi “đủ tự tin” mới hành động, thì tự tin sẽ đến từ đâu? Mọi thứ bạn đang chờ đợi thực chất chỉ có thể được xây dựng thông qua việc bắt đầu. Vì vậy, thay vì hỏi “Mình đã sẵn sàng chưa?”, hãy thử hỏi “Mình có thể bắt đầu từ đâu, dù là nhỏ nhất?”. Một bước đi chưa hoàn hảo vẫn tốt hơn đứng yên trong sự chuẩn bị hoàn hảo. Bởi cuối cùng, điều khiến bạn khác biệt không phải là bạn chuẩn bị kỹ đến đâu, mà là bạn đã dám bắt đầu hay chưa.
2
0
Mình không cần phải chờ hoàn hảo để bắt đầu một việc gì đó.
1-30 of 287
Make Life Better
skool.com/make-life-better-3332
MAKE LIFE BETTER là hành trình chúng ta biết yêu thương và chăm sóc bản thân, và đem lại cơ hội cho mình cũng như giúp mọi khác sống tốt hơn mỗi ngày
Leaderboard (30-day)
Powered by