Mình từng là kiểu người hay chờ.Chờ có động lực rồi mới bắt đầu.Chờ sẵn sàng rồi mới làm.Chờ “đúng thời điểm”. Và rồi… mình không làm gì cả.
Có một thời gian dài, mình cứ đứng yên như vậy.
Không phải vì không muốn thay đổi,mà vì sợ cố gắng rồi… vẫn không được gì.
Nhưng sau này mình hiểu ra một điều:không phải cứ làm là sẽ có kết quả ngay,nhưng không làm thì chắc chắn là không có gì xảy ra.
Thế là mình bắt đầu làm — những thứ rất nhỏ.
Không hoàn hảo.Không đều đặn lắm.Nhưng ít nhất… là có làm. Và chính những lần “làm thử” đó,lại mở ra những cơ hội mà trước đây mình chưa từng nghĩ tới.
Mình vẫn chưa phải là người thành công gì cả.
Nhưng mình không còn đứng yên nữa.
Và có lẽ, chỉ cần như vậy thôi đã là một bước tiến rồi.