Làm sao để bùng nổ trong 6-12 tháng tới
Bạn đang bị kẹt. Không phải vì bạn lười. Cũng không phải vì bạn thiếu khả năng. Mà vì bạn đang sống theo quán tính, mỗi ngày trôi qua gần như giống hệt nhau. Dan Koe, người xây dựng một business cá nhân rất lớn từ việc viết và chia sẻ online, từng nói rất thẳng: phần lớn mọi người không đi chậm vì thiếu nỗ lực. Họ đi chậm vì không biết mình đang chạy về đâu. Bạn biết nếu cứ tiếp tục như vậy, 1 năm nữa mọi thứ cũng không khác nhiều. Vấn đề là, bạn chưa biết phải bẻ hướng từ đâu. Và đây là cách Dan Koe bắt đầu. 1. Muốn đi nhanh hơn 99% người khác, hãy bắt đầu từ việc hiểu rõ “điều mình không muốn” Nghe thì hơi ngược. Nhưng nghĩ kỹ sẽ thấy đúng. Việc biết mình không muốn gì thường dễ hơn rất nhiều so với việc ngồi tưởng tượng ra một tương lai hoàn hảo, rõ nét và đầy cảm hứng. Bạn có thể chưa biết mình muốn trở thành ai. Nhưng bạn gần như luôn biết mình không muốn thành kiểu người nào. Không muốn sáng dậy với cảm giác nặng nề. Không muốn làm việc chỉ để trả hóa đơn. Không muốn 5 năm nữa nhìn lại và thấy mình vẫn đứng yên một chỗ. Dan Koe không khuyên bạn mơ mộng thật lớn ngay lập tức. Anh ấy khuyên bạn quan sát. Quan sát số đông. Quan sát những cuộc đời vận hành theo quán tính. Rồi tự hỏi, nếu mình cứ sống như vậy, đích đến sẽ là đâu. Câu trả lời thường không dễ chịu. Nhưng chính sự khó chịu đó mới khiến bạn tỉnh ra. 2. Tạo “Anti-Vision” để kích hoạt động lực mạnh mẽ Nhiều người nói về vision. Dan Koe thì đi thêm một bước nữa. Anh ấy nói về anti-vision. Hiểu đơn giản, đó là bức tranh về cuộc đời mà bạn thật sự không muốn chạm vào. Một tương lai khiến bạn bất an khi nghĩ đến. Một phiên bản của chính mình mà bạn không muốn trở thành. Bạn cần ngồi xuống với một cuốn sổ. Viết ra thật cụ thể. Bạn không muốn cơ thể mình ra sao. Không muốn ngày sống của mình trông như thế nào. Không muốn ở trong một mối quan hệ kiểu gì. Không muốn kiếm tiền theo cách nào. Không muốn sống một cuộc đời nhạt dần đi vì thói quen vô thức. Bài tập này chỉ có tác dụng khi nó làm bạn thấy khó chịu. Có chút tức. Có chút sợ. Có chút bực mình vì nhận ra mình hoàn toàn có thể trôi về hướng đó nếu cứ để mặc cuộc đời tự chạy.