A: Dạo này sao rồi? Thấy lúc nào cũng bận rộn vậy?
B: Bận lắm… việc không dứt ra được. Càng làm càng nhiều việc.
A: Vậy thì cho anh hỏi thật nè…
👉 Em đang kinh doanh hay đang làm nghề?
B: Khác nhau hả anh?
A: Khác rất xa.
Kinh doanh không phải để bận, mà là để tự do.
Nếu càng làm càng bận, không rời tay ra được,
thì mình đang tự tạo cho mình một công việc… chứ chưa phải là doanh nghiệp.
B: Vậy kinh doanh đúng nghĩa là sao anh?
A: Là khi em xây được hệ thống.
👉 Có người làm cùng
👉 Có quy trình thay em vận hành
👉 Có thu nhập ngay cả khi em nghỉ ngơi
B: Nghĩa là… làm ít đi mà kết quả vẫn tăng?
A: Đúng.
Kinh doanh thật sự là thoát khỏi việc phải làm mọi thứ.
Không phải chạy nhanh hơn,
mà là đi đúng hướng hơn.
B: Nghe vậy mới thấy… mình đang bận, chứ chưa tự do.
A: Nhận ra là bước đầu rồi đó.
Người tỉnh táo không hỏi: “Làm sao để làm nhiều hơn?”
Mà hỏi: “Làm sao để tự do hơn?”