Có một kiểu kiệt sức không đến từ việc tay chân làm lụng vất vả, mà đến từ việc cái tâm liên tục "muốn thêm". Chúng ta hay lầm tưởng tự do là khi có trong tay mọi thứ: tài chính rủng rỉnh, vị trí xã hội, sự công nhận. Nhưng đi đến tận cùng của bản chất, những mong cầu ấy đôi khi lại chính là chiếc lồng vô hình giam lỏng sự tự do của bạn. Càng ôm đồm, càng sợ mất. Càng bám víu, càng dễ chông chênh. Khi đặt bút đi một vòng Enso bao quanh chữ "An" mình chợt nhận ra: Vòng tròn này chính là ranh giới của sự "Biết đủ". Ngoài kia là thế giới ồn ào với vô vàn tiêu chuẩn buộc bạn phải chạy đua. Nhưng bước vào trong vòng tròn này, bạn có quyền cho phép bản thân được dừng lại. Không cần chứng tỏ. Không cần đuổi theo ai. Chỉ cần nhận diện những gì mình đang có mặt và mỉm cười trân trọng nó. Tự do lớn nhất của một người trưởng thành là dám dừng lại và nói: :"À, chừng này với mình là đủ rồi" Biết đủ là tự do. Tâm an là hạnh phúc. Chúc cho chúng ta một ngày mới trọn vẹn và thong dong. #longthi