Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Mar
Apr
May
Jun
Jul
Aug
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
What is this?
Less
More

Memberships

Be You With Power Words

113 members • Free

The New Rich

12.1k members • Free

Kiếm Tiền với AI

2.4k members • Free

10x Youtube

4.3k members • Free

Sức Khoẻ Hoàn Hảo

511 members • Free

14 contributions to Be You With Power Words
Recap webinar tối 3/2 - Hãy chân thực, có chiến lược và đóng gói giá trị của mình!
Buổi chia sẻ tối qua dự là một tiếng thôi mà cuối cùng lố đến gần 0h rồi. 😁 Một nội dung dù có hay đến đâu, một câu chuyện dù có xúc động/truyền cảm hứng thế nào cũng không thể quyết định cho nhân hiệu thành công. Bởi một thương hiệu mạnh luôn bắt đầu từ việc bạn hiểu rõ về mình là ai, mình đại diện cho điều gì, mình hiểu thị trường và vị trí của bản thân như thế nào, nhận thức mà mình cần tạo ra để thu hút đối tượng mục tiêu là gì. Và đó là việc của ĐỊNH VỊ/POSITIONING (P) - mảnh ghép đầu tiên và quan trọng nhất trong P.O.W.E.R. framework khi xây dựng thương hiệu cá nhân. Đầu xuôi thì đuôi lọt. Hãy cho khán giả lý do khiến họ chọn bạn thay vì người khác trong thế giới ồn ào này nhé. Bạn muốn họ nhớ về mình như thế nào giữa một rừng đối thủ? Cảm ơn các bạn nhé. Recording sau khi edit xong sẽ được up trong Classroom. Hẹn gặp các bạn trong webinar sau của Be You nhé! 💙
Recap webinar tối 3/2 - Hãy chân thực, có chiến lược và đóng gói giá trị của mình!
Peter cảm thấy rất hờn cả thế giới khi lỡ buổi webinar này. Với kiến thức hạn hẹp đây là hành trình mà Peter đang viết và định vị bản thân Tác phẩm chạy xe ôm sẽ định vị viết đến trạm 3
[Tổng Kết] Thử Thách Kể Chuyện HOOK TO HEART 🎭
Hi các bạn! Vậy là sau gần 1 tháng kể từ ngày Kick-off, thử thách kể chuyện HOOK TO HEART đã chính thức khép lại. Nếu phải gói gọn cảm nhận của mình trong 2-3 từ thôi, theo bạn sẽ là gì? Tôi hy vọng đó là GIÁ TRỊ và THÚ VỊ. Bởi lẽ, khi phác thảo ý tưởng cho thử thách live đầu tiên của Be You trên Skool, đây chính là cảm giác mà tôi mong muốn mang lại cho tất cả các bạn. Cảm ơn các bạn thật nhiều vì đã nhiệt tình tham gia và can đảm chia sẻ câu chuyện của mình. --- Trước khi đến với phần công bố kết quả, có mấy điểm lưu ý giúp bạn kể chuyện thêm hiệu quả như này: 1️⃣ Để áp dụng Story Hook thành công, điều quan trọng là bạn cần hiểu kỹ từng loại Hook, nắm được cấu trúc tổng quan của một bài cũng như từng đoạn nên viết gì, rồi sau đó linh hoạt viết theo trải nghiệm, suy nghĩ riêng của mình. Khi viết chuyển tiếp giữa các đoạn thì không nên máy móc rập khuôn theo template. Đừng quên Storytelling vốn là nội dung thiên về sáng tạo, vì thế các template gợi ý chỉ mang tính khung xương thôi. 2️⃣ Một số bạn tham gia thử thách vẫn còn viết lan man, sa đà vào những chi tiết thừa. Nếu đây cũng là trường hợp của bạn thì hãy truy cập ngay bài học Kể Chuyện, Đừng Kể Lể! (mới được cập nhật trong Classroom) để khắc phục nhé. 3️⃣ Với Story Hook “Lao Vào Tâm Bão” (In Media Res Hook), khi bạn chọn Câu Thoại làm điểm “in media res” thì cần đảm bảo nó thực sự gây sốc cho bạn và bất ngờ, tò mò cho khán giả. Kỹ thuật này đạt hiệu quả tốt nhất theo cách như vậy và cũng để tránh nhầm với Dialogue Hook, một Story Hook khác nhưng chỉ đơn thuần là một câu trích dẫn thôi. Đây là ví dụ cho bài kể chuyện dùng Dialogue Hook: LINK 4️⃣ Với Story Hook “Tả Thực” (Show Don’t Tell Hook), việc chọn chi tiết nào để "show" rất quan trọng. Tiếp đó là show sao cho thật tự nhiên thì bài viết mới có sức thuyết phục. Tránh cố show theo cách gượng ép hoặc cường điệu vì như vậy sẽ làm giảm đi độ chân thực và gây phản tác dụng.
[Tổng Kết] Thử Thách Kể Chuyện HOOK TO HEART 🎭
Dạ thưa các tiền bối, tốt nghiệp khoa toán đại sư phạm 1 Hà Nội, nên khi bắt đầu chơi đùa với ý nghĩa, Peter không hiểu về cấu trúc. Khi bắt đầu vọc mạch làm thơ còn đang sợ mình chơi mà vô tình phá tiếng Việt. Khi bắt đầu biết chuyện ngụ ngôn, lại chạm vào những biểu tượng rất mạnh. Nên những cuộc thi như thế này sẽ giúp Peter rất nhiều trong việc ra bản thảo đầu tay của một tác phẩm ủ suốt 2 năm qua. Cảm ơn nhiều ạ
Sự hỗ trợ của chat gpt
Ngày 1. Hook To Heart_In Media Res Hook.
Sự Thật Phũ Phàng Về Ngày 1 Tháng 1 Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mình trong gương, những quầng thâm vẫn y hệt như đêm 30. Tiếng còi xe xa xăm dội lại vào ô cửa kính mờ hơi lạnh, nhắc tôi rằng thế giới ngoài kia đang hối hả ăn mừng, nhưng trong tôi chỉ còn lại một sự hẫng hụt cay đắng. "Phép màu" đâu? Sự thay đổi đâu? Hôm nay là ngày 1 tháng 1 năm 2026. Và tôi bỗng nhận ra một sự thật làm lạnh toát sống lưng: Năm 2026 thực sự vẫn không tồn tại. Nó không tồn tại vì nó chỉ là một con số, một cái nhãn dán ta dùng để trốn chạy khỏi cái "bây giờ" vốn quá đỗi trần trụi. Chúng ta đã dành cả đời để mong chờ một ngày mai tốt đẹp hơn, mà quên mất rằng hơi thở đang phả ra làn khói trắng này mới là thứ duy nhất có thật. Đây chính là món quà tôi muốn dành cho bạn, ngay khoảnh khắc bạn chạm vào những dòng chữ này: Bạn không cần phải chờ thêm một giây nào nữa để được nếm trải cuộc sống. Năm 2026 không phải là một đích đến; bởi nó đã có trong cái ghế bạn đang ngồi, trong nhịp tim bạn đang đập. Tỉnh dậy khỏi giấc mơ. Cuộc đời bạn không cần chờ đêm giao thừa, nó đang bắt đầu ngay lúc này.
2 likes • Jan 10
@Larry Long dạ thưa Tiền bối: Peter - đứa con hoang đàng đã đi một vòng tạt ngang qua tôn giáo bạn. Và cũng rất thích thú với đề tài triết lý thiền có phối hợp kim cổ thì sẽ đưa đến độc giả một góc nhìn trong thời đại hiện nay không còn quá bám vào kinh sách. Tiền bối viết rất là hay ạ
Hoặc đẹp như một giấc mộng
Nộp bài ngày 3 Hook: show don't tell
NGƯỜI THẦY CHẾT TÂM Ngày 25/5, lớp học trống tanh. Không một bóng học trò. Ánh sáng trần trụi từ trần nhà hắt xuống tấm bảng phấn xanh phủi bụi suốt hai năm qua, từng hạt bụi li ti bay lơ lửng trong không khí. Màn hình laptop nhòe nhoẹt, trục tọa độ còn sót lại trên máy, chiếu những nét vẽ chưa hoàn thiện lên mặt bàn. Giữa trưa tháng 5 mà không khí như đặc quánh, Peter đứng lên ngồi xuống, tay run run phe phẩy chiếc quạt. Một tiếng rít yếu ớt vang lên, rồi… quạt gãy, cảm giác kim loại lạnh dính vào lòng bàn tay. Hơi thở dồn dập pha lẫn tiếng rít yếu ớt, nhịp tim nhích từng chút. Mắt ông dõi theo những trang giáo án rời rạc, im lặng giữa không gian vắng lặng, nơi mọi âm thanh dường như bị hút hết. “Ngày 25, lớp vắng, thấy mất hết. Quạt nát trong tay, lòng tiếc nuối Mỗi mảnh vỡ, là cơn đau dồn nén. Toạ độ vẽ dở, tiếng thở dài...” Khoảnh khắc tĩnh lặng ấy mở ra một lớp ký ức mỏng manh. Lời chúc từ hồi còn là sinh viên sư phạm thoáng qua tâm trí: những câu chúc ngắn gọn, tinh khiết, nhắc “giữ tâm sáng của nghề”. Giờ đây chỉ còn là bóng hình xa xăm của một thời bắt đầu, tràn đầy khát khao và mong manh, khiến Peter cảm thấy ngực nặng trĩu nhưng im lặng, không giảng giải, không giải thích. “Một sinh viên sư phạm Mở mồm ra là chúc Chúc các Thầy các bạn Giữ Tâm sáng của nghề. Tâm người chúc đã thối...” Peter hít một hơi sâu, nhấc chân, mặc áo đồng phục, bước ra ngoài. Chạy xe ôm! Không khí phố vắng, tiếng gió thổi qua cành cây, thoảng mùi nhựa đường còn ấm sau nắng. Ông thở ra, nhịp tim chậm lại, cảm giác dễ chịu len vào lồng ngực. Hôm nay vắng khách, ông đi chậm rãi trên đường, ánh sáng đèn trước cửa Lăng Bác rực rỡ hắt lên mặt đường bóng loáng, phẳng phiu, sạch bụi. Cây phượng vẫn đứng đó, thân cành sẫm màu, nhưng kỳ lạ thay, năm nay chưa một hoa nào hé nở. Một sự im lặng bất thường của tháng Năm Hà Nội: đến hoa phượng cũng kiêng nở… Bỗng, lấp ló bên vệ đường, một gốc cây được rào kỹ càng hé lộ một bông đang nở. Peter cúi xuống, mắt chạm trực tiếp vào hoa. Thì ra đây là “Báo Hoa Mai”, bông Vạn niên thanh bên hè phố. Chiếc đài hoa lớn quấn quanh thân hoa, lá xanh đậm loang lổ chấm vàng, giống da báo hoa mai – lời giải thích thuần Việt từ ni cô ở ngôi chùa nơi Peter từng trò chuyện nhiều năm trước. Sư cô gọi đây là báo hoa mai bởi sau nhiều năm sống chung với cây chứ thực không phải tên khoa học cũng như thông dụng. Hoa của cây Vạn Niên Thanh (thuộc họ Ráy) thường mọc thành cụm, nhỏ, có màu trắng ngà hoặc vàng nhạt, dạng mo và không quá nổi bật, xuất hiện khi cây trưởng thành và được chăm sóc tốt.
Nộp bài ngày 3 Hook: show don't tell
1 like • Jan 10
@Kim Chi Storytelling Dạ thưa tiền bối, Peter cuối cùng cũng viết xong Dưới đây là sự phân tích trước khi viết Tên bài: Người thầy chết tâm Mục đích: Cho người đọc cảm nhận tâm thế của một người thầy “chết tâm” – không bằng lời giảng – mà bằng một khoảnh khắc im lặng, ánh sáng đèn đường, bông Vạn niên thanh nở bên hè phố và bài thơ ra đời. Chiến lược Show Don’t Tell: 1.Cảnh cận (Hook): Đêm 25/5, lớp trống, ánh sáng trần trụi chiếu lên bảng phấn và trục tọa độ trên máy. Peter cầm quạt gãy, tay run, hơi thở dồn dập, đứng lặng giữa không gian vắng lặng. 2.Chiêm nghiệm nội tâm: Hồi tưởng lời chúc thời sinh viên sư phạm: “giữ tâm sáng của nghề”. Không giảng giải, chỉ thoáng qua, gợi ký ức mong manh. 3.The Craft: Cúi xuống bông Vạn niên thanh – “Báo Hoa Mai” – với chiếc đài hoa lớn quấn quanh thân, lá xanh loang lổ vàng, chi tiết tỉ mỉ sống động, liên tưởng tới con nhện tại miếu Quan Âm. Hành động và giác quan thể hiện sự tinh tế và quan sát sâu sắc của người thầy. 4.Khoảnh khắc kết tinh: Bài thơ “Đêm sinh nhật” ra đời từ im lặng, mất mát và ánh sáng còn sót lại. 5.Kết mở: Không giảng đạo, không kết luận; ánh sáng, tay run, bông hoa, và bài thơ tự nói, để độc giả tự cảm nhận tâm thế người thầy giữa thực tại và ký ức.
1 like • Jan 11
@Kim Chi Storytelling bài sửa Ngày 25 tháng 5, buổi trưa. Không khí trong phòng đặc quánh. Không một bóng học trò. Bảng phấn xanh phủ bụi, những hạt li ti bay lơ lửng trong ánh đèn trần trắng nhợt. Màn hình laptop mở dở hình ảnh trục tọa độ, chưa kịp xóa. Peter đứng lên, rồi lại ngồi xuống. Tay với lấy chiếc quạt gỗ đặt trên bàn. Ông nắm lấy một nan đầu tiên, phẩy mạnh. Rắc.! Lực đi quá tay. Các nan quạt bung ra cùng lúc, gãy vụn. Cả chiếc quạt vỡ tan, rơi xuống nền nhà, gỗ va vào gạch khô khốc. Vài mảnh lăn ra xa, dừng lại dưới chân bàn. Peter đứng yên. Tay vẫn giữ nguyên tư thế vừa phẩy. Không cúi nhặt. Không nhìn xuống. Không sửa. Không dọn. Không nói. ----------------------------------- Buổi tối, ông ra khỏi phòng. Mặc áo đồng phục. Ra xe. Chạy. Hôm nay vắng khách. Xe đi chậm. Đường trước Lăng Bác thoáng và sạch. Gió nhẹ. Nhịp thở chậm lại. Ánh đèn đường hắt vàng lên mặt nhựa phẳng. Tháng Năm, nhưng cây phượng bên đường vẫn trơ cành. Chưa nở một bông nào. Dưới mép vỉa hè, sát hàng rào gỗ, một bông hoa lặng lẽ mở ra. Peter dừng xe. Cúi xuống. Một chiếc đài hoa lớn, màu trắng ngà, quấn quanh thân hoa mập và ngắn. Lá xanh đậm, loang những đốm vàng như da thú. Hoa của cây Vạn Niên Thanh (thuộc họ Ráy) thường mọc thành cụm, nhỏ, có màu trắng ngà hoặc vàng nhạt, dạng mo và không quá nổi bật, xuất hiện khi cây trưởng thành và được chăm sóc tốt. Đây là lần thứ ba Peter thấy nó nở. Ngày trước, trong sân một ngôi chùa nhỏ, một vị sư cô từng gọi loài hoa này bằng một cái tên khác: báo hoa mai. Không phải tên khoa học. Không phổ biến. Chỉ là cách gọi của người đã sống nhiều năm với cây, quen mắt với những vệt vàng trên lá. Peter nhớ lại cái tên ấy, rồi thôi. ----------------------------------- Ông đứng rất lâu. Không chụp ảnh ngay. Không chạm vội. Chỉ nhìn chiếc đài hoa khép – mở trong ánh đèn đường. Xe vẫn chạy. Gió vẫn thổi. Thành phố vẫn thở. Riêng khoảnh khắc này đứng yên. Đêm sinh nhật trôi qua như vậy. Không lời giảng. Không kết luận. Không cần đặt tên cho điều vừa xảy ra.
Ngày 2: Hook To Heart_Emotional Mirror Hook
KHÔNG GIAN CHỜ Có phải bạn từng đứng giữa khoảnh khắc mà mọi thứ bỗng dừng lại? Mọi mối quan hệ, trách nhiệm, công việc, tình cảm, đều đặt bạn vào một Không Gian Chờ – nơi thời gian trôi chậm, không thể đi tiếp, cũng không thể quay lại. Bạn nhìn quanh, thấy con trai nuôi với hàng nghìn câu hỏi “tại sao” và “như thế nào”, mẹ yếu ở xa, bố nằm viện, người yêu bỏ đi, sếp vừa nói bạn không cần quay lại công ty nữa. Bạn tự hỏi: “Liệu mình có đi tiếp nổi không? Liệu mình có làm đủ không?” Trong khoảnh khắc ấy, mọi nhịp tim dường như vang vọng gấp đôi: câu hỏi của con trai là nhịp tim tôi, tin nhắn từ partner là nhát dao, lời từ sếp là hố sâu không đáy. Không gian chờ không chỉ là sự đình trệ, mà là nơi tôi nhìn thấy chính mình – đứng giữa trách nhiệm, áp lực và nỗi sợ, chưa từng được chuẩn bị để đối diện. Tôi biết cảm giác đó. Khi vừa chuẩn bị hành trang cho con trai nuôi bước vào lớp 1 tại Singapore, dạy toán, học viết, thiết quân luật để bé tự lập, vừa lo mẹ không biết tiếng Anh ở Singapore, vừa chăm bố đột quỵ tại Việt Nam, vừa mất trụ cột nghề nghiệp, vừa nghe tin người yêu không quay về – cảm giác đó giống như đứng giữa sa mạc nắng thiêu đốt, tay nắm tay con nhưng lòng trống rỗng, hét lên mà không ai nghe thấy. Con trai nuôi của tôi, thực ra là con của chị gái ruột. Khi đi nhà trẻ, bé hỏi: “Bà ơi, thế phụ huynh là gì?” – một câu hỏi tưởng đơn giản nhưng khiến tôi bất ngờ và thấy trách nhiệm đè nặng. TikTok không dạy bé được, nên tôi quyết định nhận bé làm con trai nuôi. Bé vui mừng vì có một người được gọi là bố, và từ đó bắt đầu chuỗi 1.000 câu hỏi tại sao, một vạn câu hỏi như thế nào – mỗi ngày là một thử thách trí tuệ và kiên nhẫn. Vì mẹ bé thể chất yếu, và Singapore khắc nghiệt, nếu bé không đủ mạnh mẽ để làm điểm tựa cho mẹ, hai mẹ con sẽ cùng khổ. Tôi thiết quân luật, dạy bé tự lập: “Ăn và tắm là việc của con – bà không được phép đút cho cháu ăn. Con phải tự vệ sinh cá nhân cơ thể mình.” Tôi còn dạy toán cộng, viết đến hàng nghìn, học chút chương trình lớp 3 – tất cả để bé vừa tự lập, vừa có hy vọng cho tương lai, bắt đầu từ hôm nay.
Ngày 2: Hook To Heart_Emotional Mirror Hook
2 likes • Jan 11
KHÔNG GIAN CHỜ Đã bao giờ bạn rơi vào một khoảng lặng đáng sợ, nơi thế giới ngoài kia vẫn chuyển động không ngừng, còn bạn thì như bị rút hết lực — đứng im, không tiến được nữa? Không phải vì một biến cố nào đó quá lớn. Chỉ là nhiều thứ quen thuộc cùng lúc trở nên mong manh. Và khi bạn chưa kịp giữ lại, chúng trôi đi như một cơn nước lớn, lặng lẽ nhưng đủ mạnh để cuốn mất những điểm tựa cuối cùng. Bạn đứng đó, giữa ngổn ngang trách nhiệm, rồi tự hỏi: “Liệu mình còn đủ sức đi tiếp không?” Tôi gọi khoảnh khắc ấy là Không Gian Chờ. Và tôi đã từng ở đó. --------------------------- Không phải kiểu từng việc một sập xuống để kịp chống đỡ, mà là cảm giác những thứ từng giúp bạn đứng vững đột nhiên không còn hoạt động như trước nữa. Bạn vẫn đứng đó. Nhưng những vai trò quen thuộc, những kế hoạch đã vạch sẵn, những danh xưng từng giúp bạn yên tâm về bản thân — không còn mang lại cảm giác an toàn. Bạn không hẳn tuyệt vọng. Nhưng cũng không còn một hy vọng rõ ràng để bám vào. Chỉ là một trạng thái rất lạ: không biết nên bước tiếp theo hướng nào, và cũng không thể quay lại làm người cũ. --------------------------- Những câu hỏi bắt đầu xuất hiện, rất nhỏ nhưng rất đau: Hay là mình đã đi sai từ đầu? Hay là mình không đủ giỏi như mình từng nghĩ? Hay là đến đây là hết? --------------------------- Khoảng lặng này không phải nơi để nghỉ ngơi. Cũng không phải nơi để chữa lành ngay lập tức. Đó là lúc những thứ bên ngoài tạm thời lùi lại, để bạn buộc phải đối diện với chính mình — trần trụi, lặng im, không còn chỗ trốn. Nếu bạn đang ở đó, cảm giác bối rối, cô đơn, tê liệt này không có nghĩa là bạn yếu đuối. Nó chỉ có nghĩa là bạn đã chạm tới một ngưỡng rất phổ biến trong đời người, nơi ai rồi cũng phải đi qua một lần, nhưng không phải ai cũng đủ bình tĩnh để gọi tên. Và bạn không phải là người duy nhất từng đứng trong Không Gian Chờ ấy.
2 likes • Jan 11
@Kim Chi Storytelling Dạ em gửi bài sửa theo chỉ bảo của tiền bối. Em đang nhầm lẫn giữa viết Hook và mở đầu của một chương truyện trong tác phẩm chạy xe ôm công nghệ Do đó đã quá ôm đồm chi tiết trong một bài viết hook. Không biết em hiểu ý sửa này đã đúng chưa ạ
1-10 of 14
Trọng Peter Nguyễn
4
50points to level up
@peter-trong-7399
Maths teacher: Peter Trọng

Active 3h ago
Joined Dec 14, 2025