KHÔNG GIAN CHỜ
Có phải bạn từng đứng giữa khoảnh khắc mà mọi thứ bỗng dừng lại? Mọi mối quan hệ, trách nhiệm, công việc, tình cảm, đều đặt bạn vào một Không Gian Chờ – nơi thời gian trôi chậm, không thể đi tiếp, cũng không thể quay lại.
Bạn nhìn quanh, thấy con trai nuôi với hàng nghìn câu hỏi “tại sao” và “như thế nào”, mẹ yếu ở xa, bố nằm viện, người yêu bỏ đi, sếp vừa nói bạn không cần quay lại công ty nữa. Bạn tự hỏi: “Liệu mình có đi tiếp nổi không? Liệu mình có làm đủ không?”
Trong khoảnh khắc ấy, mọi nhịp tim dường như vang vọng gấp đôi: câu hỏi của con trai là nhịp tim tôi, tin nhắn từ partner là nhát dao, lời từ sếp là hố sâu không đáy. Không gian chờ không chỉ là sự đình trệ, mà là nơi tôi nhìn thấy chính mình – đứng giữa trách nhiệm, áp lực và nỗi sợ, chưa từng được chuẩn bị để đối diện.
Tôi biết cảm giác đó. Khi vừa chuẩn bị hành trang cho con trai nuôi bước vào lớp 1 tại Singapore, dạy toán, học viết, thiết quân luật để bé tự lập, vừa lo mẹ không biết tiếng Anh ở Singapore, vừa chăm bố đột quỵ tại Việt Nam, vừa mất trụ cột nghề nghiệp, vừa nghe tin người yêu không quay về – cảm giác đó giống như đứng giữa sa mạc nắng thiêu đốt, tay nắm tay con nhưng lòng trống rỗng, hét lên mà không ai nghe thấy.
Con trai nuôi của tôi, thực ra là con của chị gái ruột. Khi đi nhà trẻ, bé hỏi: “Bà ơi, thế phụ huynh là gì?” – một câu hỏi tưởng đơn giản nhưng khiến tôi bất ngờ và thấy trách nhiệm đè nặng. TikTok không dạy bé được, nên tôi quyết định nhận bé làm con trai nuôi. Bé vui mừng vì có một người được gọi là bố, và từ đó bắt đầu chuỗi 1.000 câu hỏi tại sao, một vạn câu hỏi như thế nào – mỗi ngày là một thử thách trí tuệ và kiên nhẫn.
Vì mẹ bé thể chất yếu, và Singapore khắc nghiệt, nếu bé không đủ mạnh mẽ để làm điểm tựa cho mẹ, hai mẹ con sẽ cùng khổ. Tôi thiết quân luật, dạy bé tự lập:
“Ăn và tắm là việc của con – bà không được phép đút cho cháu ăn. Con phải tự vệ sinh cá nhân cơ thể mình.”
Tôi còn dạy toán cộng, viết đến hàng nghìn, học chút chương trình lớp 3 – tất cả để bé vừa tự lập, vừa có hy vọng cho tương lai, bắt đầu từ hôm nay.
Mẹ tôi đi Singapore để chăm cháu và hỗ trợ chị gái, đồng thời đặt trách nhiệm chăm bố lên vai tôi. Lúc này, gia đình chưa chia đôi: mẹ hỗ trợ con nuôi tại Singapore, tôi chăm bố tại Việt Nam. Không gian chờ ấy là nơi tôi phải đứng giữa gia đình, trách nhiệm và công việc, chuẩn bị cho những bước khó khăn phía trước.
Một ngày, người yêu ở Philippines nhắn: “Tao không quay lại Việt Nam nữa đâu”. Lời nhắn ngắn nhưng đủ để tôi cảm nhận sự bỏ dở, cô lập và cô đơn, trong tình yêu của mình.
Lúc đó tôi là trưởng đại diện kinh doanh của Victoria 18 Phạm Hùng. Bỗng nhiên sếp nói: “Em không phải về công ty nữa đâu” – bị đuổi việc, mất trụ cột nghề nghiệp tạm thời. Áp lực dồn thêm vào vai tôi, giữa gia đình, tình cảm và công việc.
Bố tôi đột quỵ. Gia đình vẫn hỗ trợ một phần, nhưng tôi phải toàn thời gian chăm sóc bố, trong khi mẹ và con trai nuôi ở Singapore. Cảm giác mất quyền kiểm soát lan tỏa: tôi loay hoay giữa yêu thương và trách nhiệm, giữa sự sống còn của gia đình và bản thân, trong không gian chờ đầy căng thẳng.
Cú đòn trí mạng: tất cả tiết kiệm đã dồn cho bố, tôi còn 350.000 đồng – vừa đủ để đăng ký chạy xe ôm. Tối hôm đó, cầm 200.000 đồng kiếm được từ chạy xe, tôi nhận ra mình đang bước vào trải nghiệm sống còn của lao động tay chân. Mỗi đồng tiền, mỗi nhịp thở đều là sinh tồn, là bước đệm để quan sát đời sống trực tiếp, để học cách tiếp tục đi, dù chưa biết ngày mai ra sao.
Thú thật, tôi cũng từng như vậy. Những đêm không ngủ, nhìn tài khoản ngân hàng tự hỏi làm sao vừa chăm bố, vừa chăm con, vừa giữ bản thân không sụp đổ. Tôi từng nghĩ mình yếu kém, bất lực, có lỗi với tất cả mọi người. Nhưng tôi muốn nói với bạn rằng: đó không phải lỗi của bạn. Cảm giác áp lực, cô đơn, bế tắc giữa trách nhiệm và sinh tồn không có nghĩa là bạn yếu. Nó chỉ có nghĩa là bạn đang quan tâm, đang nỗ lực, và chưa tìm đúng nhịp sống.
Trong không gian chờ, tôi nhận ra mình phải bước tiếp, dù không biết đường phía trước dẫn tới đâu. Quyết định chạy xe công nghệ lúc đó – bắt đầu bằng 200.000 đồng tối hôm ấy – không phải vì kế hoạch hay lý trí, mà là phản xạ sống còn, để tiếp tục thở, đi, và nhìn đời qua nhịp phố, khách, và từng đồng tiền kiếm được. Không gian chờ không phải là sự đình trệ, mà là nơi để nhìn thấy chính mình, để bắt đầu lại.