Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Mar
Apr
May
Jun
Jul
Aug
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
What is this?
Less
More

Memberships

Make It Viral

2.1k members • Free

Be You With Power Words

113 members • Free

Storytelling Expert

145 members • Free

Her Story Video

158 members • Free

Sức Khoẻ Hoàn Hảo

519 members • Free

Con Số Biết Bay

7 members • Free

Kiếm Tiền Với Skool

623 members • Free

The New Home

474 members • Free

12 contributions to Be You With Power Words
Storyselling Challenge – Ngày 1
@Kim Chi Storytelling Mở quà đầu tiên của Special Gifts đây ạ Hôm qua lướt Facebook, tôi tình cờ đọc lại một câu chuyện cũ. Đọc xong ngồi chết lặng 20 phút. Không bán hàng, không PR gì, chỉ kể thôi mà tự nhiên thấy mình… ngu thật sự Nên Ngày 1, tôi chọn kể lại y chang câu chuyện đó. Coi như bài tập thực hành luôn. NÃO TRẠNG CHÂU Á – LỜI CHỬI 20 NĂM VẪN ĐAU Chuyện xảy ra cách đây hơn 20 năm. Trong lớp truyền thông sáng tạo, thầy người Anh phát cho mỗi đứa 10 tờ A4 và một sợi chỉ gần một mét. Đề bài: - Xuyên chỉ qua 10 tờ giấy. Làm sao để chúng đứng trên bàn. Có 15 phút để làm. Cả lớp bật chế độ “châu Á”: siêng năng, nghiêm túc, đứa nào cũng cố làm cho đẹp. Thế là người gấp hạc, người dựng tháp, người làm mô hình nhà chọc trời phiên bản handmade. Đúng 15 phút, cả cái bàn như triển lãm thủ công mỹ nghệ. Thầy đi một vòng, nhìn từng tác phẩm, rồi vỗ tay chậm rãi kiểu nửa khen nửa thương hại. Và thầy nói: - Các anh chị rất giỏi. Ai cũng làm được. Nhưng các anh chị… ngu lắm. - Đây là lớp sáng tạo ý tưởng, không phải lớp thủ công. Việc đầu tiên không phải là gấp giấy. - Mà là hỏi: ‘Làm cái này để làm gì?’ Sau đó ông vo nguyên 10 tờ giấy thành một cục, xuyên chỉ qua, thả cái bụp lên bàn. Cục giấy đứng ngay lập tức. Thầy kết luận: - Não trạng châu Á rất chăm chỉ và ngoan. Nhưng vì ngoan quá nên không dám hỏi lại. Và nếu không hỏi, sáng tạo sẽ không bao giờ xuất hiện. Đọc tới đây, tôi khựng lại. Vì tôi thấy mình trong câu chuyện đó — dù chưa từng cầm 10 tờ giấy và sợi chỉ nào. Ngày nào tôi cũng “làm được”, cũng “đẹp”, cũng rất chăm chỉ: - Ép con học kín tuần chỉ để khỏi thua “con nhà người ta" - Vay tiền làm đám cưới thật to để nở mặt, rồi ôm nợ nhiều năm không dám kể. Nhưng hiếm khi dám dừng lại để hỏi: “Mình làm cái này để làm gì?” Nên tôi kể lại câu chuyện này để tự nhắc mình. Thỉnh thoảng, hãy dũng cảm… ngu một chút. Hỏi cái câu mà trẻ con cũng hỏi được. Biết đâu ngay khoảnh khắc đó, cục giấy nhàu trong tay ta mới thực sự đứng dậy.
3 likes • Nov '25
@Kim Chi Storytelling mấy hôm nay nhà anh có chút chuyện nên không viết tiếp được em à.
3 likes • Nov '25
Khi nào rảnh anh viết lại em nhé
Là ai viết nhỉ?
Viết từ đúng con người mình, viết như đang trò chuyện không chỉ giúp nội dung trở nên cuốt hút, mà đó còn là cách để mỗi người thể hiện được cá tính riêng - yếu tố cực kỳ quan trọng ở một nhân hiệu chân thực và khác biệt. Nếu bạn đều quen biết tác giả của những câu trả lời duyệt vô nhóm dưới đây khi được hỏi: “Khó khăn lớn nhất của bạn trên hành trình viết/kể chuyện để xây dựng nhân hiệu là gì?” thì chắc bạn cũng như tôi, nhận ra ngay lập tức đó là ai nhỉ: 😭 Cái gì cũng sợ… 😔 Nhiều lúc em không biết mình đi đúng ngách chưa ạ. 😂 Từ khi tạo facebook mình chưa từng đăng và chưa từng xuất hiện, mọi bài share đều ở chế độ “Only me”. Bởi vì một nỗi sợ, sợ mọi thứ. Nay mình muốn tìm lại chính mình, muốn tập viết, tập trở nên viral. 😆 Viết chưa vui, mình thích vui. 😏 Là kể sao để người ta muốn MUA mình nggay và luôn :) Hi, bạn có thấy nó khác hẳn những bài na ná nhau trên Social - được viết Đúng (theo kiểu công thức hàng loạt, hoặc có "mùi" AI), nhưng lại quá An Toàn và vì thế không để lại dấu ấn/cảm xúc thật sự cho người đọc không? 😃
Là ai viết nhỉ?
4 likes • Nov '25
@Phương Lan Tran nắng vàng như mật. Ôi. Ngọt ngào như thế mà vẫn không quyến rũ bằng những con chữ nhỉ. Chiều thứ 7 mồi ngon, tri kỷ đang chờ mà mình vẫn bị bạn giữ chân bởi mấy dòng này nè
CẬU CÓ TIN VÀO MÌNH KHÔNG?
Có những đêm, mình ngồi nhìn lại tất cả, những việc mình đã làm, những điều mình từng nói, và cả những gì mình đã tin. Có nước mắt, có hạnh phúc, và luôn là những câu hỏi nhỏ mình tự gửi cho chính mình trong từng khoảnh khắc của ngày. Hóa ra, điều quan trọng nhất không phải là người khác có tin mình hay không, mà là mình có còn tin vào chính mình hay không. Trước đây, mình từng dễ tổn thương lắm. Chỉ cần ai đó nghi ngờ hay không công nhận, là tim mình lại co lại, có khi tự khóc òa trong đêm. Nhưng càng lớn, mình càng hiểu, nếu mình không tin mình trước, thì mọi thứ bên ngoài chỉ phản chiếu lại sự hoang mang ấy mà thôi. Giờ, mỗi khi nói ra điều gì, mình đều tự nhủ: “Mình đang nói với chính mình trước.” Vậy nên, mình chọn lời nói cẩn thận hơn, sống thật hơn. Mình đặt mình vào người đối diện để cảm nhận, như khi ăn một bữa cơm, mình cảm được cả quá trình làm nên hạt gạo và biết ơn cả hành trình nuôi dưỡng đã đưa món ăn đó đến tay mình. Không phải để hoàn hảo, mà để nhất quán giữa suy nghĩ, lời nói và niềm tin. Có những lúc mình rung động đến mức chỉ muốn viết, muốn kể, muốn chia sẻ. Không nghĩ đến tiền hay kế hoạch gì cả, chỉ là hân hoan vì thấy điều mình làm có ý nghĩ, nếu bài viết chạm đến được ai xem nó! Nhưng…… Rồi vì cơm áo gạo tiền, mình học cách bán hàng, xây TikTok và cũng có lúc thấy mình mãi lẹt đẹt, chẳng ai quan tâm. Nhưng mình vẫn làm, thử nhiều cách, quan sát xem điều gì chưa đúng với mình và rồi, thật lạ, vũ trụ lại dẫn mình đến đúng những người mình cần, đúng bài học mình cần. Từ đó, mình tự hỏi đi hỏi lại: “Giá trị cốt lõi của mình là gì? Mình thật sự yêu điều gì?” Và cuối cùng, đúc kết lại chỉ còn một điều giản dị: “Làm điều gì cũng bắt đầu bằng sự chân thành.” Mình tin, khi mình sống thật – đủ tin – đủ yêu – thì mọi thứ khác sẽ tự đến, đúng lúc của nó. Còn cậu? Cậu có tin như vậy không?
CẬU CÓ TIN VÀO MÌNH KHÔNG?
3 likes • Nov '25
Ai cũng có lúc mất niềm tin vào bản thân, em nhỉ? Đọc bài em viết, thấy như có ai đó đang nhẹ nhàng nắm tay mình và nói: Hãy tin lại vào chính mình.
1 like • Nov '25
@Pham Huyen chính mình không tin mình thì ai tin mình em. Có điều không quá sâu sắc như tất cả những gì em chia sẻ thôi.
Tôi viết để không vỡ ra từng mảnh
Đọc bài chia sẻ về 3 tip viết nội dung của @Kim Chi Storytelling , tôi chợt nghĩ: Có những khi, viết không chỉ để thu hút người đọc mà là để giữ mình khỏi rơi. Tôi đang sống trong một cuộc khủng hoảng nội tâm lẫn kinh tế. Mỗi ngày trôi qua như một bài kiểm tra về sức chịu đựng. Có lúc tôi thấy mình như đang chìm xuống, không còn gì để bám víu. Có lúc lại thấy mình đang lặng lẽ trồi lên, không ai hay biết. Tôi không viết để truyền cảm hứng. Tôi không viết để dạy ai điều gì. Tôi viết vì nếu không viết, tôi sẽ vỡ ra thành từng mảnh. Tôi từng nghĩ viết là dành cho những người thành công. những người có câu chuyện đẹp để kể. Nhưng giờ tôi hiểu: viết là dành cho những người đang cố gắng sống sót, đang cố gắng giữ lại một phần mình giữa những thứ đang sụp đổ. Tôi không cần ai phải hiểu. Không cần ai phải đồng cảm. Chỉ cần một khoảng không để đặt vài chữ xuống như cách người ta đặt một hòn đá lên mộ phần ai đó. Không phải để gọi dậy, mà để nhớ rằng mình đã từng ở đó. Có thể những gì tôi viết không có giá trị với ai. Nhưng với tôi, đó là bằng chứng rằng tôi vẫn đang sống. Vẫn đang cảm. Vẫn đang đi qua. Và nếu ai đó tình cờ đọc được và thấy mình trong đó thì chúng ta không cô đơn.
2 likes • Nov '25
@Hiếu Dương Line Viennot Mình nghe nói viết cũng là một cách giảm stress cực kỳ hiệu quả. Viết giúp người đang bị stress giải tỏa nội tâm, làm sáng tỏ các vấn đề bên trong và nâng cao khả năng tự nhận thức.​ Đúng không bạn?
1 like • Nov '25
@Hiếu Dương Line Viennot Wow, nghe bạn nói mà mình được mở mang thêm một tầng hiểu biết nữa luôn. Mình chỉ biết viết giúp giải tỏa stress, làm rõ cảm xúc và nhận diện vấn đề bên trong. Nhưng không ngờ ở Pháp họ dùng viết như một phần của quá trình chữa trị cho những bệnh nhân sốc tâm lý. Càng nghe càng thấy viết thật sự không đơn giản chỉ là viết. Có lẽ khi mình đặt được cảm xúc xuống trang giấy, cũng giống như mình đặt bớt gánh nặng trong lòng xuống để thở dễ hơn một chút nhỉ. Cảm ơn bạn đã chia sẻ thêm góc nhìn cho mình.
Kể chuyện trúng, chạm mà không lan man?
Viết lan man, thiếu trọng tâm là một trong những lỗi hay gặp ở người mới nhưng lại dễ bị bỏ qua. Cách "chữa" thì bạn cứ quay về 3 việc cơ bản này thôi: 1️⃣ XÁC ĐỊNH RÕ MỤC TIÊU & THÔNG ĐIỆP TRƯỚC KHI VIẾT - Câu chuyện phục vụ một mục đích cụ thể nào? - Thông điệp của câu chuyện là gì? - Độc giả sẽ làm gì sau khi đọc bài? 2️⃣ HIỂU RÕ NGƯỜI ĐỌC - Họ đang tìm kiếm điều gì khi xem nội dung của bạn? - Họ đang vật lộn với điều gì? Họ đang gặp phiền phức, rắc rối, lo lắng nào? - Tại sao họ vẫn chưa giải quyết được vấn đề? 3️⃣ LẬP DÀN Ý TRƯỚC KHI VIẾT Để hiểu được thông điệp chính, người đọc cần biết những thông tin gì? Đây là những ý chính cần đưa vào. Vì thế, bạn sẽ chỉ giữ lại những chi tiết hỗ trợ trực tiếp cho thông điệp và phục vụ mục tiêu của bài viết thôi. Okie, nội dung full khá dài nên bạn có thể xem TẠI ĐÂY nhé. Cứ nắm vững và áp dụng thật tốt 3 bước này là bài viết của bạn sẽ mạch lạc, logic hơn rất nhiều ha. Happy Storytelling! 💖
Kể chuyện trúng, chạm mà không lan man?
3 likes • Nov '25
Anh cần XÁC ĐỊNH RÕ MỤC TIÊU & THÔNG ĐIỆP TRƯỚC KHI VIẾT và HIỂU RÕ NGƯỜI ĐỌC. Cảm ơn em!
2 likes • Nov '25
@Kim Chi Storytelling Vâng. Cảm ơn em!
1-10 of 12
Nghĩa Nguyễn Hữu
4
15points to level up
@nghia-nguyen-huu-2066
Mỗi chuyến đi là một câu chuyện. Sống chậm để cảm nhận từng khoảnh khắc trên đường. Cùng bạn tạo nên hành trình đáng nhớ

Active 32d ago
Joined Oct 22, 2025