Mở quà đầu tiên của Special Gifts đây ạ
Hôm qua lướt Facebook, tôi tình cờ đọc lại một câu chuyện cũ. Đọc xong ngồi chết lặng 20 phút.
Không bán hàng, không PR gì, chỉ kể thôi mà tự nhiên thấy mình… ngu thật sự
Nên Ngày 1, tôi chọn kể lại y chang câu chuyện đó. Coi như bài tập thực hành luôn.
NÃO TRẠNG CHÂU Á – LỜI CHỬI 20 NĂM VẪN ĐAU
Chuyện xảy ra cách đây hơn 20 năm. Trong lớp truyền thông sáng tạo, thầy người Anh phát cho mỗi đứa 10 tờ A4 và một sợi chỉ gần một mét.
Đề bài:
- Xuyên chỉ qua 10 tờ giấy. Làm sao để chúng đứng trên bàn. Có 15 phút để làm.
Cả lớp bật chế độ “châu Á”: siêng năng, nghiêm túc, đứa nào cũng cố làm cho đẹp. Thế là người gấp hạc, người dựng tháp, người làm mô hình nhà chọc trời phiên bản handmade.
Đúng 15 phút, cả cái bàn như triển lãm thủ công mỹ nghệ.
Thầy đi một vòng, nhìn từng tác phẩm, rồi vỗ tay chậm rãi kiểu nửa khen nửa thương hại.
Và thầy nói:
- Các anh chị rất giỏi. Ai cũng làm được. Nhưng các anh chị… ngu lắm.
- Đây là lớp sáng tạo ý tưởng, không phải lớp thủ công. Việc đầu tiên không phải là gấp giấy.
- Mà là hỏi: ‘Làm cái này để làm gì?’
Sau đó ông vo nguyên 10 tờ giấy thành một cục, xuyên chỉ qua, thả cái bụp lên bàn.
Cục giấy đứng ngay lập tức.
Thầy kết luận:
- Não trạng châu Á rất chăm chỉ và ngoan. Nhưng vì ngoan quá nên không dám hỏi lại. Và nếu không hỏi, sáng tạo sẽ không bao giờ xuất hiện.
Đọc tới đây, tôi khựng lại.
Vì tôi thấy mình trong câu chuyện đó — dù chưa từng cầm 10 tờ giấy và sợi chỉ nào.
Ngày nào tôi cũng “làm được”, cũng “đẹp”, cũng rất chăm chỉ:
- Ép con học kín tuần chỉ để khỏi thua “con nhà người ta"
- Vay tiền làm đám cưới thật to để nở mặt, rồi ôm nợ nhiều năm không dám kể.
Nhưng hiếm khi dám dừng lại để hỏi: “Mình làm cái này để làm gì?”
Nên tôi kể lại câu chuyện này để tự nhắc mình.
Thỉnh thoảng, hãy dũng cảm… ngu một chút.
Hỏi cái câu mà trẻ con cũng hỏi được.
Biết đâu ngay khoảnh khắc đó, cục giấy nhàu trong tay ta mới thực sự đứng dậy.
Xong Ngày 1!
Ai đọc xong thấy hơi “đau đau” thì thả tim, hoặc comment thử 1 “câu hỏi ngu" mà anh chị từng dám hỏi (hoặc chưa dám hỏi).
Cùng nhau học!"