Em rút ra bài học này... từ việc trông cháu trai.
Hồi đó, mỗi lần đi chơi với cháu là em thấy mệt lử. Mệt vì phải chạy theo, mệt vì phải canh chừng. Nhưng thật ra, cái làm mình mệt... không phải là thằng nhỏ. Mà là vì mình đang làm một việc mà mình không thích. Và quan trọng hơn, mình cảm giác không kiểm soát được chuyện gì đang xảy ra.
Cho đến một ngày, em chợt nghĩ: “Ủa, nếu mình mệt, mình khó chịu như vậy, thì thằng nhỏ nó có cảm nhận được không? Mọi người xung quanh có thấy không?”
Và rồi em nhận ra — việc trông cháu đâu kéo dài cả đời. Nó rồi cũng lớn. Em rồi cũng có cuộc sống riêng. Vậy thì tại sao lại để những khoảnh khắc này trôi qua trong sự khó chịu?
Và em học được cách sống trong hiện tại. Trân trọng từng phút giây. Vì mất rồi, không lấy lại được.
Công việc cũng vậy. Không ai biết mình sẽ làm một công việc bao lâu. Nhưng chắc chắn một điều: thời gian mình bỏ ra hôm nay sẽ không quay lại.
Vậy nên, nếu đã phải làm, thì làm cho đáng. Làm cho tử tế. Làm để sau này mình nhìn lại, mình tự hào vì đã cố gắng, chứ không phải tiếc nuối vì ngày xưa chỉ biết làm cho xong.
Mỗi ngày trôi qua là một ngày không bao giờ trở lại. Vậy thì... sống cho đáng.