Rồi sẽ có một ngày
mình thôi bước gấp.
Không phải vì mệt.
Chỉ là bên trong đã lắng.
Thế gian vẫn nhiều tiếng động
nhưng lòng không còn dậy sóng.
Khen chê đi ngang
như cơn gió lướt qua hiên nhà
chạm rồi rời.
Có những điều
càng siết chặt
càng tuột khỏi tay.
Đến khi quay nhìn lại
mới hay
thời gian chưa từng chờ ai
và tuổi trẻ
chưa từng quay về lối cũ.
Người ở lại sau những mùa giông
vẫn chỉ bấy nhiêu gương mặt.
Những ai quen đứng ngoài phán xét
cũng vẫn thế thôi
chưa từng bước vào để hiểu.
Ngày trước
mình từng tin
có nhiều là vững.
Nhiều mối quan hệ.
Nhiều kế hoạch.
Nhiều ước muốn.
Sau này mới hiểu
nhiều khi chỉ làm vai nặng thêm.
Bớt lại một chút.
Buông xuống một chút.
Lòng nhẹ như mây
trôi cuối dãy núi chiều.
Rồi cũng sẽ đến lúc
đi một mình
mà không thấy cô đơn.
Không cần ai chú ý.
Không cần được gọi tên.
Chỉ ngồi yên
thở nhẹ
đã thấy đủ đầy.
Đời vẫn có ngày gió nổi.
Vẫn có lúc nước dâng.
Nhưng người đã khác.
Không hấp tấp xoay mình chống đỡ.
Không mặc kệ thả trôi.
Chỉ đứng lặng
giữa chuyển động.
Chỉ bước chậm
mà thuận dòng.