Có những ngày mình đứng giữa cuộc đời rất đông,
mà bên trong lại vắng.
Chân vẫn bước, việc vẫn làm,
nhưng tâm thì lạc đâu đó rất xa.
Rồi đến một lúc mệt quá,
mình dừng lại.
Không phải để bỏ cuộc,
mà để thôi chạy.
Khoảnh khắc quay đầu không ồn ào.
Chỉ là một quyết định rất khẽ:
đi về phía mình.
Từng bước chậm hơn.
Từng nhịp thở rõ hơn.
Không cần phải đến đâu thật nhanh.
Chỉ cần bước chân chạm đất,
và biết mình đang đi.
Hành trình trở về
hóa ra không xa như mình tưởng. 🌿