Có một giai đoạn trong đời, ai rồi cũng sẽ tự hỏi:
Mình đang sống theo lựa chọn của mình, hay theo những gì người khác cho là đúng?
Không phải câu hỏi để trả lời ngay.
Chỉ là nó xuất hiện, rất khẽ, vào những lúc mình chậm lại.
Có người chọn một công việc ổn định để thấy yên tâm.
Có người chọn tự do để thấy mình được là mình.
Không có lựa chọn nào cao hơn lựa chọn nào —
chỉ có 𝐥𝐮̛̣𝐚 𝐜𝐡𝐨̣𝐧 𝐧𝐚̀𝐨 𝐤𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐥𝐨̀𝐧𝐠 𝐦𝐢̀𝐧𝐡 𝐚𝐧 𝐡𝐨̛𝐧.
Khi mình bắt đầu sống đúng với điều mình trân trọng,
kỳ lạ là nhu cầu so sánh cũng ít dần.
Mình không còn quá bận tâm xem người khác nghĩ gì,
không phải vì mình mạnh mẽ hơn,
mà vì mình đã hiểu mình cần gì.
Có những dạng hạnh phúc rất giản dị:
được làm công việc mình thấy phù hợp,
có nguồn thu đủ vững để không luôn lo lắng,
có thời gian cho gia đình, cho những người mình yêu thương,
và cho chính mình được thở trong nhịp sống của riêng mình.
Bình yên, suy cho cùng,
không phải là đạt được một hình mẫu nào đó,
mà là khi mình thôi cố gắng trở thành ai khác.
Khi không còn để người khác định nghĩa cuộc đời mình,
mình không ồn ào hơn,
chỉ là sống chậm lại —
và thấy lòng mình dịu xuống.