Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
Mar
Apr
May
Jun
Jul
Aug
Sep
What is this?
Less
More
Solobiz Community

117 members • Free

Vũ Trụ WIPA

1k members • Free

WEDUVATE

1.1k members • Free

28 contributions to Solobiz Community
N2- Vũ Thị Châm - Ngày 2
I - 5 lát cắt 1. Một buổi sáng chạy 3km, hai niềm vui và một cái ôm bất ngờ từ chú chó lang thang. 2. Vòng quay may mắn và cuốn sách “The Lucky Charm – Chiếc bùa may mắn”. 3. Một buổi sáng chạy 3km, hai niềm vui và một cái ôm bất ngờ từ chú chó lang thang. 4. Vòng quay may mắn và cuốn sách “The Lucky Charm – Chiếc bùa may mắn”. 5. Sau bữa cơm, con trai vừa gom bát vừa hát. 6. Lần đầu cháu trai tự đi ô tô từ Hà Nội về quê và tôi nhận ra mình đã lo thừa. 7. Một cuộc điện thoại của bà Thơm và bài học: không ai hiểu điều mình chưa từng nói ra. 8. Lần đầu cháu trai tự đi ô tô từ Hà Nội về quê và tôi nhận ra mình đã lo thừa. 9. Một cuộc điện thoại của bà Thơm và bài học: không ai hiểu điều mình chưa từng nói ra. II - 1 lát cắt tôi muốn phát triển Sau bữa cơm, con trai vừa gom bát vừa hát.
0
0
Day 10 (K2): Check-in Ngày 10: Bài giới thiệu bản thân chân thật
CHỦ ĐỀ: Bài giới thiệu bản thân chân thật Cấu trúc check-in: Nhóm X — [Tên học viên] — Ngày 10 Check-in hôm nay: 1. Hôm nay bạn học được gì? 2. Bạn có cảm nhận như thế nào? 3. Cảm xúc của bạn ra sao? 4. Bạn biết ơn điều gì? 5. Link bài đã đăng công khai nếu có: (chèn link bài đăng trên facebook tại đây) Quy định vận hành: Mọi check-in trong ngày nằm dưới post chính. Nếu học viên đăng bài công khai trên Facebook, dán link vào comment check-in. Chúc các bạn gặt hái được nhiều trái ngọt trong Ngày 10 nhé.
Day 10 (K2): Check-in Ngày 10: Bài giới thiệu bản thân chân thật
2 likes • 2d
N10 - Vũ Thị Châm - Ngày 10 Câu chuyện trưa nay: Trưa nay, khi cả gia đình đang ngồi ăn cơm, khoảng 12 giờ 30 phút, con trai tôi đi học về. Ngay từ lúc con bước ra khỏi thang máy và đi về phòng, tôi đã nghe thấy tiếng con hát rất vui "Ta đi trong muôn ánh sao vàng rừng cờ tung bay...". Dù Hà Nội đang mưa và con đi học về bị ướt, con vẫn vui vẻ thay quần áo rồi ngồi vào mâm cơm cùng gia đình. 1. Hôm nay tôi học được gì? Tôi học được rằng khi tôi thay đổi, thì năng lượng cả ngôi nhà của tôi cũng thay đổi. Bởi vì khi tôi biết quay về chuyển hóa chính mình, giữ được sự bình an và niềm vui trong nội tâm thì năng lượng ấy cũng lan tỏa đến con và cả gia đình. Một mái nhà bình an sẽ trở thành nơi con luôn muốn trở về, dù bên ngoài con vừa trải qua điều gì. 2. Tôi có cảm nhận như thế nào? Khoảnh khắc ấy khiến tôi cảm nhận rất rõ sự thay đổi của con và bầu không khí vui vẻ tràn ngập khắp ngôi nhà 3. Cảm xúc của tôi ra sao? Một người mẹ ngập tràn niềm vui, hạnh phúc và cảm thấy vô cùng ấm áp. Nhìn con đi học về trong tiếng hát, khuôn mặt vui vẻ và trạng thái đầy năng lượng, tôi thấy lòng mình thật bình yên. 4. Tôi biết ơn điều gì? Tôi biết ơn con trai đã cho tôi nhìn thấy một kết quả rất thật từ hành trình chuyển hóa của mình. Tôi biết ơn những người thân yêu trong gia đình đã cùng nhau tạo nên một mái nhà hạnh phúc Tôi biết ơn tri thức, biết ơn những lời chỉ điểm của các Thầy Cô, các bậc Cao nhân và những người đã giúp tôi biết quay về với chính mình. Tôi cũng biết ơn cô Hà Phương đã chỉ cho tôi cách quan sát, nhận ra chất liệu từ đời sống và diễn đạt những cảm xúc chân thật của mình thành lời.
0 likes • 2h
@Hà Phương Em biết ơn Cô
Day 11 (K2): Check-in Ngày 11: Bài giới thiệu bản thân chân thật
CHỦ ĐỀ: Bài kể chuyện cá nhân có bài học Cấu trúc check-in: Nhóm X — [Tên học viên] — Ngày 10 Check-in hôm nay: 1. Hôm nay bạn học được gì? 2. Bạn có cảm nhận như thế nào? 3. Cảm xúc của bạn ra sao? 4. Bạn biết ơn điều gì? 5. Link bài đã đăng công khai nếu có: (chèn link bài đăng trên facebook tại đây) Quy định vận hành: Mọi check-in trong ngày nằm dưới post chính. Nếu học viên đăng bài công khai trên Facebook, dán link vào comment check-in. Chúc các bạn gặt hái được nhiều trái ngọt trong Ngày 11 nhé.
Day 11 (K2): Check-in Ngày 11: Bài giới thiệu bản thân chân thật
0 likes • 2h
N9 - Vũ Thị Châm - Ngày 11 Từ câu chuyện bà Thơm gọi Châm xuống mua sung và rau 1. Hôm nay tôi học được gì? Hôm nay tôi học được rằng nếu mình có nhu cầu hoặc mong muốn được hỗ trợ, mình cần mạnh dạn nói ra một cách rõ ràng và chân thành. Người khác không thể tự đọc được suy nghĩ của mình. Khi mình nói rõ, họ mới có cơ hội hiểu, lựa chọn cách giúp đỡ và cùng mình tạo ra một sự trao đổi vui vẻ, tự nguyện. Tôi cũng nhận ra rằng trong gia đình, công việc, kinh doanh hay bất kỳ mối quan hệ nào, thay vì chờ người khác tự đoán rồi thất vọng, tôi có thể chủ động nói: “Tôi đang cần điều này”, “Tôi mong bạn hỗ trợ tôi việc này” hoặc “Tôi muốn được bạn lắng nghe”. 2. Tôi có cảm nhận như thế nào? Tôi cảm nhận bài học này đến từ một câu chuyện rất đời thường nhưng lại có ý nghĩa sâu sắc. Một cuộc điện thoại của bà Thơm không chỉ giúp bà bán được hàng mà còn giúp tôi nhìn rõ hơn cách con người kết nối và hỗ trợ nhau. Tôi thấy việc nói ra nhu cầu một cách chân thật khiến mối quan hệ trở nên rõ ràng, nhẹ nhàng và gần gũi hơn. 3. Cảm xúc của tôi ra sao? Tôi cảm thấy vui, ấm áp và biết ơn. Tôi vui vì đã mua được những thứ mình thích, đồng thời giúp bà Thơm gần như bán hết hàng để kịp bắt xe buýt về nhà. Tôi ấm áp vì nhận ra sự hỗ trợ giữa người với người có thể bắt đầu từ một lời đề nghị rất đơn giản. Tôi cũng thấy nhẹ lòng vì hiểu rằng mình không cần phải im lặng chờ người khác tự hiểu mình. 4. Tôi biết ơn điều gì? Tôi biết ơn bà Thơm vì cuộc điện thoại và lời đề nghị chân thành của bà đã cho tôi một bài học quý giá. Tôi biết ơn những mối quan hệ trong đời sống đã giúp tôi hiểu rằng sự cho đi và nhận lại có thể diễn ra tự nhiên, vui vẻ và trọn vẹn khi hai bên cùng nói rõ nhu cầu của mình. Tôi cũng biết ơn bản thân vì đã biết lắng nghe những bài học nhỏ từ đời sống và nhìn thấy giá trị trong một câu chuyện rất bình thường.
N2 - Vũ Thị Châm - Ngày 11
1- Câu chuyện bản thân NẾU MÌNH KHÔNG NÓI -LÀM SAO NGƯỜI KHÁC BIẾT MÌNH ĐANG CẦN GÌ? Sáng nay, khoảng gần 9 giờ, bà Thơm, người vẫn thường bán rau dưới khu nhà mình, gọi điện: - Châm ơi, xuống mua giúp bà ít sung với rau nhé! Thực ra lúc ấy đã khá muộn. Những hôm bán chưa hết hàng, bà thường gọi mình xuống mua ủng hộ. Bà biết mình thích ăn sung nên hôm nào còn sung, bà lại nhớ đến mình. Mình xuống. Cuối cùng, mình lại mua hai bó rau, hai gói sung và thêm một nải chuối. Bà Thơm gần như hết hàng để kịp bắt xe buýt về nhà... Từ một cuộc điện thoại rất bình thường. Từ một việc mua bán vẫn diễn ra. Nhưng hôm nay, chính từ cuộc điện thoại ấy, mình lại nhận ra một bài học vô cùng lớn: Muốn được hỗ trợ, trước hết mình phải dám nói ra điều mình cần. Bà Thơm không ngồi đó và nghĩ: Chắc Châm biết mình đang cần bán hàng. Bà cũng không chờ mình tự đoán. Bà đã gọi điện. Bà nói rất rõ điều bà mong muốn. Và khi nghe được lời đề nghị ấy, thấy đáp ứng được, mình đã chọn mua hàng, thậm chí nhiều hơn cả những lời bà đề nghị Mình thấy, điều này cũng đúng với rất nhiều mối quan hệ trong cuộc sống. Đôi khi chúng ta cứ muốn người khác hiểu mình nhưng lại không nói điều mình đang cần gì. Muốn chồng, muốn vợ, muốn con quan tâm nhưng lại chờ họ tự nhận ra. Muốn đồng nghiệp hỗ trợ nhưng lại ngại đề nghị. Muốn khách hàng biết mình có thể giúp gì nhưng lại không nói rõ những giá trị mà mình đang mang đến. Và rồi khi người khác không đáp ứng được điều mình mong muốn, chúng ta lại buồn: Anh, cô không hiểu tôi; con chẳng hiểu mẹ; người ta chẳng quan tâm đến mình. Trong khi đó, không phải là họ không quan tâm, mà đơn giản là họ chưa từng được nghe chúng ta nói rõ điều mình mong muốn. Con người không phải ai cũng có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác. Vì vậy, thay vì chờ người khác đoán ý, tại sao mình lại không nói ra một cách chân thành và rõ ràng: Mình đang cần điều này; mình mong bạn hỗ trợ mình việc này; mình muốn được bạn lắng nghe; mình có thể giúp bạn điều này. Nói ra mong muốn, không hẳn là đã được người khác đáp ứng. Nhưng ít nhất, khi mình nói ra, người khác mới có cơ hội hiểu mình và lựa chọn cách đáp cho phù hợp.
0
0
N2- Vũ Thị Châm - Ngày 10
1 - Giới thiệu bản thân Tôi là một bà mẹ đã từng mất kết nối với con. Có một thời gian, mặc dù rất thương con, nhưng tôi lại không biết phải nói chuyện với con như thế nào. Tôi không biết làm cách nào để con chịu mở lòng, cũng không biết mình phải bắt đầu lại từ đâu. Mỗi khi nhìn thấy một hành vi của con không giống điều mình mong muốn, trong tôi lập tức xuất hiện sự lo lắng. Từ lo lắng, tôi chuyển sang nhắc nhở, phán xét, nóng giận và muốn con phải thay đổi. Tôi nghĩ mình làm như vậy vì thương con, vì muốn những điều tốt đẹp nhất cho con. Nhưng càng cố làm, tôi càng cảm thấy khoảng cách giữa hai mẹ con càng lớn Tôi cũng từng mắc kẹt trong câu hỏi: “Con có biết mẹ làm vì muốn tốt cho con?” Tôi nhìn vào cách cư xử của con, những lựa chọn của con và cho rằng đó là nguyên nhân khiến mối quan hệ trở nên xa cách. Tôi luôn muốn con thay đổi trước. Nhưng càng tập trung vào con, tôi càng bất lực. Có nhiều lúc, tôi không biết mình phải nói gì, không biết nên im lặng hay tiếp tục nói nữa. Tôi rất thương con nhưng chính cách yêu thương đầy lo lắng ấy lại làm cả hai mẹ con trở nên mệt mỏi. Sau này, trong hành trình học tập và chuyển hóa, tôi nhận ra một điều: cội nguồn cuộc sống bắt nguồn từ chính tôi. Nếu tôi chỉ tìm cách sửa người khác mà không quay về nhìn lại mình, mọi thay đổi sẽ rất khó bền vững. Từ đó, tôi bắt đầu học cách quay vào bên trong. Tôi đón nhận mọi thứ bằng sự chân thật thật nơi chính mình. Tôi quan sát cảm xúc của mình, nhận diện nỗi sợ phía sau những phản ứng nóng giận và học cách dừng lại trước khi nói với con. Tôi hiểu rằng muốn kết nối với người khác, trước hết tôi cần kết nối với chính mình. Khi tôi bình an hơn, tôi mới có thể lắng nghe. Khi tôi thật sự lắng nghe, tôi mới thấu hiểu. Và khi hiểu con rồi, tôi mới có thể yêu thương con đúng cách. Từ những kết quả có được qua quá trình học tập và ứng dụng tri thức, tôi nhận ra tri thức vô cùng giá trị. Sức khỏe của tôi ngày một tốt hơn. Tinh thần của tôi trở nên an vui hơn. Công việc cũng có những chuyển biến tốt đẹp. Đặc biệt, mối quan hệ giữa tôi và con trai ngày càng gần gũi, thấu hiểu hơn.
1-10 of 28
Vũ Châm
5
317 points to level up
@vu-cham-7467
VŨ THỊ CHÂM

Active 2h ago
Joined Aug 19, 2026