TRẦN HƯNG ĐẠO: GIAO THỪA VÀ 5 PHÚT CHO PHÉP BẢN THÂN YẾU LÒNG
Có những khoảnh khắc trong đời, dù là người đàn ông sắt đá đến đâu, cũng sẽ có lúc thấy mình nhỏ bé và cô độc đến tội nghiệp. Hôm nay, tôi muốn kể cho anh em nghe về hai đêm giao thừa, hai lần tôi rơi nước mắt, nhưng ở hai hoàn cảnh khác nhau. 1. TIẾNG GIÓ NGOÀI CỬA SẮT VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT CÂM LẶNG = Cái Tết đầu tiên trong đời tôi không có bánh chưng, không có pháo hoa rực rỡ bên gia đình. Tôi ở trại giam Xa La. Anh em cứ tưởng tượng, đêm 30 Tết, không gian trong trại giam nó tĩnh lặng đến mức nghe rõ mồn một tiếng gió rít qua những khe hở của cửa sắt. Lúc đó, buồng kỷ luật của chúng tôi có 6 anh em nhồi nhét trên đúng 2 chiếc mà (bệ bê tông để nằm lên , tiêu chuẩn là 1 mà = 1 người nằm, có cùm chân ở dưới). Khi ngoài kia tiếng pháo hoa bắt đầu rộ lên, báo hiệu thời khắc giao thừa, thì bên trong này... 6 người đàn ông, vốn dĩ ngày thường đều là những tay "xù xì", "ngông nghênh", lại đồng loạt rơi nước mắt. Chúng tôi khóc mà không ai nói với ai câu nào. Không một tiếng nấc, chỉ có những dòng nước mắt chảy dài trong bóng tối. Chúng tôi khóc từ lúc pháo hoa bắt đầu bắn cho tới tận lúc nó kết thúc. Khóc vì nhục, khóc vì hối hận, khóc vì biết rằng giờ này mẹ mình chắc cũng đang nhìn lên bầu trời mà khóc vì đứa con bất hiếu. Đó là giọt nước mắt của sự bất lực, của kẻ đã đánh mất Đạo đức và sự tự do chỉ vì những phút bốc đồng tuổi trẻ. 2. ĐÊM GIAO THỪA Ở SEOUL VÀ QUY TẮC "5 PHÚT" Năm đầu tiên sang Hàn Quốc, tôi lại đón một cái giao thừa xa nhà khác. Lúc cần cày tiền trả nợ nên tôi đi làm thông mấy ngày tết, tiếng Hàn của tôi còn bập bẹ, tôi làm phụ bếp cho một quán ăn người Việt. Đêm 30 Tết, quán đông nghịt khách. Anh em đồng hương tụ tập, họ hò hét, nhậu nhẹt, vui vẻ chúc tụng nhau bằng tiếng mẹ đẻ. Còn tôi? Tôi đứng bên trong bếp, một mình đối diện với đống bát đĩa cao như núi và mớ đồ ăn cần chuẩn bị. Đáng lẽ có hai nhân viên, nhưng người kia đã xin nghỉ cho dù chủ không đồng ý, thế nên là cậu ta nghĩ hẳn luôn, chỉ còn mình tôi gánh hết. Vừa tủi thân, vừa nhớ nhà, tay chân bỏng rộp, ngâm nước và chịu nhiệt độ trong bếp cao nên nứt nẻ. Lúc đó, tôi nhớ mẹ kinh khủng. Ngày ấy mẹ tôi vẫn chưa có điện thoại thông minh đâu anh em. Mỗi lần muốn gọi cho tôi, mẹ phải lặn lội sang nhà dì, mượn máy của dì thì mới liên lạc được. Nghe giọng mẹ run run qua điện thoại: "Cố gắng lên con, nhà mình trông vào con cả", tôi lại thấy sống mũi mình cay xè.