TRẦN HƯNG ĐẠO: TỪ BUỒNG GIAM 120 NGƯỜI ĐẾN 10 NĂM CÀY ẢI HÀN QUỐC, KHI BẢN LĨNH ĐẶT NHẦM CHỖ
Chào các anh em trong cộng đồng SWK.
Hôm nay, ngồi trước màn hình máy tính, tôi nhìn vào tấm gương thấy mình đã 36 tuổi. Cái tuổi mà đáng lẽ người ta đã yên bề gia thất, công thành danh toại, thì tôi lại đang miệt mài làm lại từ đầu. Tôi viết những dòng này cho các anh em có ý định tạo dựng sự nghiệp cùng Hàn Quốc, những người đang ở đúng cái tuổi "ngông" nhất của tôi ngày xưa. Tôi không dạy đời, tôi chỉ muốn kể lại cái giá mà tôi đã trả để anh em không phải đi vào vết xe đổ đó.
PHẦN 1: 9 NGÀY TẠM GIAM VÀ SỰ THẬT TÀN NHẪN
Năm 21 tuổi, tôi bị lừa một số tiền lớn. Với cái đầu nóng và sự thiếu hiểu biết, tôi rủ 1 số anh em đi "lấy lại những gì đã mất". Lúc bị bắt vào trại tạm giam, đến tận ngày thứ 9, tôi vẫn lớn tiếng cãi với điều tra viên: "Tôi vô tội! Tôi chỉ lấy lại đúng số tiền người ta lừa tôi, tôi có cướp của ai đâu?".
Tôi đã nhầm. Pháp luật không vận hành bằng cái "lý" vỉa hè của tôi. Việc tôi dùng vũ lực để đòi tiền đã biến tôi thành tội phạm cướp tài sản. Đó là bài học đầu tiên về sự thiếu hụt Trí tuệ. Khi bạn không hiểu luật, cái "đúng" của bạn chính là cái "sai" trước vành móng ngựa. Đau đớn hơn là tôi đã đưa cả những người anh em rất thân của mình cùng chịu bản án đó.
Anh em đã bao giờ tưởng tượng cảnh 120 con người nhồi nhét trong một buồng giam chưa? Cái mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc, và sự ngột ngạt đến mức không có chỗ để thở. Đó là hiện thực của tôi suốt 28 tháng. Đỉnh điểm là khi vi phạm quy định, tôi bị đưa vào buồng kỷ luật. 6 người bị nhét vào một cái buồng chỉ có đúng 2 "cái mà". Chúng tôi phải chia nhau từng phân đất để ngả lưng. Lúc đó, cái "ngông" của thằng đàn ông biến mất, chỉ còn lại sự nhục nhã và hối hận.
Và đau đớn nhất là câu chuyện về ông quản giáo tên Huyên. Tết năm đó, mẹ tôi lặn lội gửi vào một túi quà 1 triệu đồng, có cả sườn xào chua ngọt, lạp sườn mẹ tự làm. Nhưng khi qua tay ông Huyên, túi quà đó chỉ còn lại 1 chút. Sau này mẹ mới kể, bà đứng từ xa thấy ông ta thản nhiên chia đôi túi quà, một nửa đút túi riêng, một nửa mới đưa vào cho con. Mẹ biết, nhưng mẹ im lặng vì sợ tôi ở trong bị gây khó dễ, và sau này không được gửi thêm gì cho tôi nữa.
Đạo đức của tôi lúc đó nằm ở đâu, khi để người mẹ già phải chịu đựng sự khinh khi, "bẩn thỉu" của những người như ông Huyên chỉ vì lỗi lầm của mình?
PHẦN 2: HÀN QUỐC – NƠI RÈN GIŨA NGHỊ LỰC
24 tuổi ra tù, xã hội coi thường. 25 tuổi, tôi chọn đi Hàn Quốc như một con đường cứu cánh cuối cùng. Nhiều anh em nghĩ sang Hàn là thiên đường, nhưng với một kẻ mang "vết" như tôi, đó là một cuộc chiến thực sự để giành lại danh dự.
1. Kỷ luật buồng giam vs. Kỷ luật "Pali-pali" Ở trong buồng giam 120 người, tôi học được sự nhẫn nhịn để tồn tại. Sang đến Hàn, tôi dùng chính cái sự "lì" đó để đối mặt với áp lực công việc. Người Hàn họ làm việc như điên. Họ hét "Pali-pali" (Nhanh lên!) suốt cả ngày.
Nhiều anh em trẻ sang đó, thấy "thim" mắng là định bật lại, định "va chạm". Tôi khuyên thật: Đừng dại! Bản lĩnh không phải là ở chỗ ai đấm mạnh hơn, mà là ai chịu đựng giỏi hơn để cầm được tiền về. Tôi đã từng nhịn nhục 28 tháng trong bốn bức tường, nên 12 tiếng đứng xưởng ở Seoul đối với tôi là chuyện nhỏ. Đó chính là Nghị lực – biến cái khắc nghiệt thành sức mạnh để kiếm tiền đàng hoàng.
2. Gặp lại những "ông Huyên" phiên bản Hàn Quốc Đừng tưởng sang xứ văn minh là không có kẻ xấu. Bên Hàn, tôi lại gặp những gã môi giới, những kẻ "đàn anh" chuyên đi "cắn" tiền của anh em mình. Họ thấy anh em mới sang, chưa giỏi tiếng, họ sẽ đòi cắt phế 10.000 Won cho mỗi ca làm 110.000 Won. Họ ăn chặn trên chính mồ hôi nước mắt của đồng bào mình.
Lúc này biết nhưng vẫn phải chấp nhận. Thay vì dùng nắm đấm như năm 21 tuổi, tôi dành thời gian ban đêm để cày tiếng Hàn. Khi tôi giỏi tiếng, tôi tự đi giao tiếp với chủ, tôi tự hiểu luật. Những kẻ định "cắn" tiền tôi đều phải lùi bước vì họ biết tôi không dễ bị bắt nạt bằng sự ngu ngơ nữa.
3. Khóc ở Hàn Quốc sang hơn khóc trong tù Có những đêm nhớ nhà, tôi ngồi một mình ăn bát mì tôm giữa cái lạnh -15 độ. Nước mắt rơi vào bát mì. Nhưng đó là giọt nước mắt của sự tự hào, vì tháng đó tôi gửi về cho mẹ 40 triệu đồng.
Gửi các anh em của tôi. Nếu anh em đang "ngông", đang muốn thể hiện mình là "anh chị", hãy nhìn vào tôi. 36 tuổi, tôi mới thấm thía rằng: Bản lĩnh lớn nhất của đàn ông là bảo vệ được gia đình và sống một cuộc đời có giá trị. Đừng để tuổi trẻ của mình kết thúc trong buồng giam chật chội, để rồi sau này phải hối hận vì những phút bốc đồng vô nghĩa.
Tôi chia sẻ câu chuyện này trong cộng đồng SWK vì tôi muốn anh em có một cái nhìn thật nhất. Hàn Quốc là cơ hội để đổi đời, nhưng nó chỉ mở cửa cho những ai có đủ Nghị lực để làm việc, Trí tuệ để học tập và Đạo đức để không bao giờ quay lại con đường lầm lỗi.
Nếu anh em đang bế tắc, đang muốn tìm một hướng đi để làm lại cuộc đời như tôi, hãy cùng tôi rèn luyện trong cộng đồng này. Chúng ta sẽ cùng nhau sang Hàn để trở thành những người đàn ông thực thụ, có tiền, có danh dự và có tương lai.
0
0 comments
Tran Hung Dao
1
TRẦN HƯNG ĐẠO: TỪ BUỒNG GIAM 120 NGƯỜI ĐẾN 10 NĂM CÀY ẢI HÀN QUỐC, KHI BẢN LĨNH ĐẶT NHẦM CHỖ
Success With Korea
skool.com/success-with-korea
Success with Korea: Cộng đồng rèn luyện Đạo đức - Trí tuệ - Nghị lực. Nâng tầm tư duy và kỹ năng để người Việt thành công bền vững cùng Hàn Quốc.
Leaderboard (30-day)
Powered by