Tâm thế nào đối mặt với những lời tổn thương
Đôi khi, việc người phụ nữ lùi về sau sân khấu một chút để giữ lửa cho mái ấm, để nghiêng cán cân nhiều hơn lo cho con cái mà coi nhẹ sự nghiệp. Nhiều người nhìn vào chỉ biết đánh giá kiểu "con đó chẳng đi làm, lười biếng, chỉ biết ở nhà ăn không ngồi rồi, ngửa tay xin tiền chồng". Buồn thay! Đúng, Độc lập tự do hạnh phúc. Nhưng rồi con cái của chúng ta rồi sẽ lớn lên trong môi trường như thế nào? Ba mẹ đều thành công, tiền tài dư dả, muốn gì cũng có. Thế tuổi thơ của con, nơi mà con cần tình yêu thương hơn tiền bạc thì thế nào? Khó lắm, Để một mái ấm thực sự ấm, cần người đi kiếm củi nhưng quan trọng hơn nữa cần một người luôn bên cạnh ngọn lửa để canh vừa đủ ấm, không bùng cháy và cũng không sớm lụi tàn. Mấy ai hiểu, Chỉ có người trong cuộc mới hiểu người trong kẹt. Một câu đùa vui kiểu như: tháng này anh khỏi chuyển lương nhé, em tự xử đi! - Được thôi, các con nghỉ học và gia đình có gì ăn đó, không đi ăn ngoài và tốt nhất là hít không khí mà sống. Tiền tưởng được về túi những người phụ nữ chắc. Không hề, nó chảy ngay vào gia đình nhỏ, chảy vào nuôi dưỡng cho sự trưởng thành của các con, chảy về báo hiếu ba mẹ,...Chả có miếng nào người phụ nữ ăn được cho riêng mình. Nhưng thôi, nhìn con mà sống. Một điều nhịn chín điều lành. Tự chọn niềm vui từ những phút giây bên cạnh tụi nhỏ. Chờ một ngày được sống trọn vẹn cho bản thân. Thật xa xỉ!