Có những ngày…
mình không thật sự ổn
nhưng cũng không biết nói với ai.
Không phải vì không có người xung quanh
mà vì…
không biết bắt đầu từ đâu.
---
Nếu hôm nay bạn cũng đang như vậy
thì ở đây, bạn không cần phải ổn.
Không cần phải cố tỏ ra tích cực
Không cần phải nói điều gì đúng đắn
Chỉ cần… thật thôi.
---
🌱 Ngày 1, mình thử một điều rất nhỏ:
Viết ra 1–2 dòng về cảm xúc của bạn hôm nay
Không cần hay
Không cần dài
Không cần chỉnh sửa
---
Mình bắt đầu trước:
Hôm nay mình hơi mệt một chút. Tâm trạng mình hơi xáo động vì mình đang suy nghĩ đánh giá lại công việc hiện tại của mình.
Chiều nay, bé đồng nghiệp rủ mình đi ăn ốc. Hai chị em tâm sự khá nhiều. Mình cảm giác không còn thuộc về môi trường cũng như văn hoá ở công ty hiện tại. Lúc vào đây, mình thấy thoải mái như người nhà. Nhưng thoải mái quá lại khiến con người ta lười biếng, lâu dần trở nên ù lì, chậm chạp. Nghe buồn cười nhưng đó là sự thật: tới công ty trễ, đăng bài, có khách thì dẫn, không thì ngồi lướt điện thoại, ăn trưa, ngủ, dậy lướt điện thoại rồi tới giờ về sớm.
Cái cảm giác nặng nề khi không được tạo lập giá trị lại mang ân huệ của sếp khiến mình thấy ngột ngạt.
Mình đang có ý định tìm job khác và sớm ngày tạm biệt nơi đây.
Ở đời, sướng quá cũng không tốt. Theo mình là thế.
---
Còn bạn thì sao? 🌿