Điều tôi nhận ra khi viết : mặc dù câu từ sắp xếp lộn xộn, nhưng khi mình viết mà k cần để ý tới mình viết cho ai đọc, k cần cách dòng, đúng chính tả . K cần biết có hay k, K câu từ ví von hoa mỹ . Mình thấy rất thoải mái, thì tự nhiên cứ viết ra những ý nghĩ trong đầu. Mặc dù k dài dc hẳn 30 dòng nhưng viết xong mình cũng cảm thấy, ồ viết kiểu như này cũng hay đấy chứ, tâm trí đầu óc rất thoải mái . Và mình thấy là hoá ra từ trc tới giờ mình cứ viết cho người khác chứ k phải viết cho mình, do mình lười, mình sợ mình viết k hay, sợ viết ra k ai đọc bài của mình và sow câu chuyện của mình chẳng có gì đáng chia sẻ. Những ý nghĩ đó đã ngăn cản mình k thể viết.