Tôi là ai và vì sao tôi bắt đầu hành trình này? Có một thời gian rất dài tôi cố gắng hết sức để chứng minh mình có giá trị, để được gia đình công nhận mình làm tốt, làm giỏi. Khi còn đi làm, bản thân mình khá tự tin về cách làm việc của mình. Mình hoàn thành được những việc sếp giao, hỗ trợ đồng nghiệp, có những mối quan hệ tốt. Mình thấy mình có giá trị vì mình làm được nhiều việc, có lương, có thu nhập để chi tiêu, phụ giúp cho chồng và bản thân cũng thoải mái hơn trong việc mua sắm, chi tiêu. Nhưng từ khi có con, mình lựa chọn ở nhà đồng hành cùng con. Rồi mình tiếp tục sinh bé thứ 2 và thứ 3. 7 năm ở nhà chăm con, mình bắt đầu thấy bản thân thay đổi rất nhiều. Mình làm những việc nhỏ mỗi ngày nhưng không tạo ra thu nhập. Bản thân thì xấu xí, già nua hơn. Mình bắt đầu lo sợ mình không theo kịp xã hội. Từ lúc nào không biết, mình bắt đầu nghĩ rằng khi mình không kiếm ra tiền thì mình không có giá trị. Hàng tháng mình mong từng đồng lương chồng chuyển cho để chi tiêu cho gia đình. Có những lúc mình muốn mua một món đồ gì đó rất nhỏ, tham gia một khóa học hay mua một món đồ cho con mà mình không làm được, chỉ vì mình không có tiền. Những lời chê bai, coi thường từ người khác cũng khiến mình càng nghi ngờ bản thân. Có những câu nói như: “Ở nhà trông con cũng không xong”, “chăm con thế nào mà gầy gò ốm yếu thế”, “làm mẹ kiểu gì...” Mình càng cố gắng làm mọi thứ để chứng minh rằng mình làm tốt, nhưng càng cố chứng minh thì mình lại càng cảm thấy bế tắc. Không có sự ghi nhận, mình càng cảm thấy mình “mất giá trị”. Đến lúc nhìn lại, mình mới nhận ra: Đúng là mình đã dùng thu nhập và sự công nhận, những lời khen chê của người khác làm thước đo cho giá trị của mình. Nhưng nếu vậy thì 7 năm mình ở nhà chăm con, những gì mình đã làm có thật sự là không có giá trị? Trong 7 năm đó, mình một mình tìm hiểu các phương pháp chăm sóc, nuôi dạy con, mong con có nhiều cơ hội phát triển tốt hơn. Có những thời điểm không có ông bà hỗ trợ, chồng thì đi làm về khuya, một mình mình vẫn tự xoay sở với 3 đứa con nhỏ.