Hạnh phúc không nhất thiết nằm ở việc mình có thêm bao nhiêu Có một điều mà gần như bố mẹ nào cũng từng nói với con cái của mình: “Con phải ngoan để bố mẹ đi làm kiếm tiền nuôi con nhé.” Đó cũng là câu mình được nghe rất nhiều từ ngày còn bé xíu cho đến tận bây giờ. Bố mẹ mình từng nghĩ như thế. Và đến khi làm mẹ, mình cũng từng nghĩ như thế. Mình từng nghĩ phải có thật nhiều tiền thì con mình sẽ bớt khổ. Mình từng nghe một câu mà khá nhiều người vẫn hay nhắc: “Tài sản của bố mẹ chính là vạch xuất phát của con cái sau này.” Nên mình càng nghĩ, mình phải cố gắng nhiều hơn, kiếm tiền nhiều hơn để cho con một cuộc sống đầy đủ hơn. Một phần cũng vì mình sinh ra ở vùng quê, nên khi lên đại học, mình từng cảm nhận khá rõ sự chênh lệch về kỹ năng và nhận thức giữa mình với các bạn ở thành phố. Vì thế, mình càng thấm một điều: phải cố gắng để con được học ở những môi trường tốt, có đầy đủ điều kiện để phát triển. Và mình đã từng nghĩ, đó chính là cách tốt nhất để lo cho con. Cho đến một hôm, mình đi làm về khá muộn. Vừa mở cửa ra, đập vào mắt mình là hình ảnh bạn lớn mắt rưng rưng, hờn giận. Con nói: “Mẹ xin lỗi con chưa? Sao mẹ lại cứ đi làm về muộn thế? Mẹ không chơi với con à?” Câu nói của con giống như một tiếng chuông đánh thức mình. À, hóa ra bao lâu nay mình cứ mải mê dành hết thời gian cho công việc mà quên mất rằng tuổi thơ của con cũng có thời gian thôi. Một giai đoạn rồi cũng sẽ qua. Sẽ đến lúc con có những mối quan tâm khác, có những người bạn khác, có thế giới riêng của mình. Khi ấy, có lẽ mẹ sẽ không còn là cả thế giới của con như bây giờ nữa. Lúc đó mình chậm lại một nhịp. Mình không biết phải trả lời con như thế nào, chỉ biết ôm con vào lòng và nói: “Ừ, mẹ xin lỗi vì mẹ lại về muộn nữa rồi.” Mình không muốn nói với con rằng: “Mẹ đi làm để lo cho con, để con được sung sướng hơn, để con không phải vất vả như bố mẹ.” Vì mình chợt nhận ra, đó chỉ là những gì mình nghĩ. Chưa chắc đó là điều con cần nhất. Trẻ con có lẽ không nghĩ xa được như người lớn. Với con lúc đó, có thể đơn giản chỉ là: