Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
Mar
Apr
May
Jun
Jul
Aug
What is this?
Less
More
Solobiz Community

34 members • Free

55 contributions to Solobiz Community
Zoom 4: Tổng kết (Solo Mini Content K1)
Cả lớp bình luận, tương tác ở đây nha!
0 likes • 2d
Điều kiện để đc phụng sự là gì vậy c
0 likes • 2d
E đang cho con ngủ ko bật cam đc.huhuhu
Ngày 14- Tôi đã hoàn thành
Điều chị nhận ra hôm nay: là chị đã làm từng mục bảng đánh giá để thấy sự hoàn thiện trước và sau khi tham gia chương trình này. Ngoài những chất liệu trước đó ra thì chị cần cập nhật thêm mỗi ngày để không lo việc phải viết gì. Với tính chất công việc của chị là làm tại nhà nên chuyên môn kế toán chỉ làm theo quy định. Còn việc xây kênh viết cho phụ nữ 35+ ngoài những trường hợp sợ viết, hoặc ý tưởng không biết lấy từ đâu, học nhiều nơi như chị từng gặp . Thì chị cần tìm thêm ở đâu nguồn nào để gia tăng thêm nguồn chất liệu vậy em?
1 like • 4d
Chúc mừng chị đã hoàn thành 14 ngày và về đích rồi ạ
Ngày 14
Đã hoàn thành 14 ngày khoá học viết như hơi thở. Và mình đã tự tin hơn khi viết. Những ngày bắt đầu mình rất tự ti, lo lắng vì ko biết viết hay, ko có câu chuyện gì để viết, ko biết viết nội đứng về chủ đề gì... Nhưng rồi mình cho mình cơ hội thử sức, làm bài tập của từng ngày. Dù có những lúc mình vẫn mông lung, mơ hồ nhưng mình chọn bước tiếp, nổ lực để hoàn thành. Và giờ sau 14 ngày mình tự tin hơn về bản thân cũng như rõ ràng hơn về hành trình sắp tới
Ngày 14
14 ngày, tôi bắt đầu nhìn lại chính mình Tôi đang bắt đầu một hành trình tìm lại giá trị của bản thân, tìm lại sự tự tin từ chính bên trong con người tôi. Trước đây, tôi từng mắc kẹt trong những lời chê bai, đánh giá của người khác. Tôi coi những lời nói đó như sự thật về mình, rồi dần hoài nghi và thất vọng về chính mình. Tôi từng tin rằng mình không làm được, mình không làm tốt. Nhưng sau 14 ngày tự vấn và viết ra những điều mình nghĩ, mình cảm nhận, tôi bắt đầu nhận ra một điều: Những lời đánh giá của người khác chưa chắc đã là con người thật của mình. Và nếu tôi tin những lời đó là sự thật, thì cũng có nghĩa là tôi đang trao quyền quyết định giá trị của mình cho người khác. Tôi không muốn tiếp tục như vậy. Qua những câu hỏi và bài tập trong 14 ngày, tôi bắt đầu nhìn lại bản thân nhiều hơn. Tôi nhận ra mình cũng có những giá trị riêng, dù đến lúc này tôi vẫn chưa nhận diện được thật rõ những giá trị đó là gì. Nhưng có một điều đã thay đổi. Tôi bắt đầu tin rằng mình có giá trị. Tôi tin rằng mình xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn, vui vẻ hơn và bình an hơn. Và tôi tin rằng nếu mình tiếp tục tìm hiểu, tiếp tục học hỏi và thành thật với chính mình, tôi sẽ từng bước tìm lại được những điều mà lâu nay mình đã không nhìn thấy ở bản thân. Vì vậy, tôi muốn tiếp tục viết. Tôi muốn chia sẻ những trải nghiệm, những bài học trong quá trình học hỏi và cả những điều thật mà tôi đang trải qua trên hành trình tìm lại giá trị của chính mình. Tôi muốn viết từ vị trí của một người đang bắt đầu, chứ không phải một người đã có tất cả câu trả lời. Nếu bạn cũng từng hoài nghi về chính mình, từng để những lời nói của người khác khiến bạn quên mất giá trị của mình, thì có lẽ chúng ta có thể cùng nhau đi tiếp một đoạn. Tôi sẽ tiếp tục viết lại những gì mình nhận ra. Và tôi cũng muốn xem hành trình tìm lại chính mình này sẽ đưa tôi đến đâu.
Ngày 12: Bài chia sẻ quan điểm
Hạnh phúc không nhất thiết nằm ở việc mình có thêm bao nhiêu Có một điều mà gần như bố mẹ nào cũng từng nói với con cái của mình: “Con phải ngoan để bố mẹ đi làm kiếm tiền nuôi con nhé.” Đó cũng là câu mình được nghe rất nhiều từ ngày còn bé xíu cho đến tận bây giờ. Bố mẹ mình từng nghĩ như thế. Và đến khi làm mẹ, mình cũng từng nghĩ như thế. Mình từng nghĩ phải có thật nhiều tiền thì con mình sẽ bớt khổ. Mình từng nghe một câu mà khá nhiều người vẫn hay nhắc: “Tài sản của bố mẹ chính là vạch xuất phát của con cái sau này.” Nên mình càng nghĩ, mình phải cố gắng nhiều hơn, kiếm tiền nhiều hơn để cho con một cuộc sống đầy đủ hơn. Một phần cũng vì mình sinh ra ở vùng quê, nên khi lên đại học, mình từng cảm nhận khá rõ sự chênh lệch về kỹ năng và nhận thức giữa mình với các bạn ở thành phố. Vì thế, mình càng thấm một điều: phải cố gắng để con được học ở những môi trường tốt, có đầy đủ điều kiện để phát triển. Và mình đã từng nghĩ, đó chính là cách tốt nhất để lo cho con. Cho đến một hôm, mình đi làm về khá muộn. Vừa mở cửa ra, đập vào mắt mình là hình ảnh bạn lớn mắt rưng rưng, hờn giận. Con nói: “Mẹ xin lỗi con chưa? Sao mẹ lại cứ đi làm về muộn thế? Mẹ không chơi với con à?” Câu nói của con giống như một tiếng chuông đánh thức mình. À, hóa ra bao lâu nay mình cứ mải mê dành hết thời gian cho công việc mà quên mất rằng tuổi thơ của con cũng có thời gian thôi. Một giai đoạn rồi cũng sẽ qua. Sẽ đến lúc con có những mối quan tâm khác, có những người bạn khác, có thế giới riêng của mình. Khi ấy, có lẽ mẹ sẽ không còn là cả thế giới của con như bây giờ nữa. Lúc đó mình chậm lại một nhịp. Mình không biết phải trả lời con như thế nào, chỉ biết ôm con vào lòng và nói: “Ừ, mẹ xin lỗi vì mẹ lại về muộn nữa rồi.” Mình không muốn nói với con rằng: “Mẹ đi làm để lo cho con, để con được sung sướng hơn, để con không phải vất vả như bố mẹ.” Vì mình chợt nhận ra, đó chỉ là những gì mình nghĩ. Chưa chắc đó là điều con cần nhất. Trẻ con có lẽ không nghĩ xa được như người lớn. Với con lúc đó, có thể đơn giản chỉ là:
1 like • 5d
Cố gắng hiện diện thật nhiều trong tuổi thơ của con c nhỉ
1-10 of 55
Phương Nguyễn
5
261 points to level up
@phuong-nguyen-5740
Iam Phuong

Active 2d ago
Joined Jul 30, 2026