NGÀY 3 – OPTIMIZATION TRAP
Cái bẫy tối ưu khiến rất nhiều người đi làm tự loại mình khỏi cuộc chơi Có một cái bẫy rất tinh vi mà người đi làm lâu năm rất dễ rơi vào. Nó không ồn ào. Không gây sốc. Thậm chí còn được gọi bằng một cái tên rất đẹp: tối ưu. Bạn làm việc hiệu quả hơn. Bạn chuyên môn sâu hơn. Bạn quen quy trình hơn. Bạn trở nên “phù hợp” hơn với hệ thống hiện tại. Và chính lúc đó, cái bẫy bắt đầu khép lại. Bởi vì khi bạn tối ưu quá sâu cho một trạng thái duy nhất, bạn đồng thời giảm khả năng tồn tại trong các trạng thái khác. Bạn trở nên rất giỏi… nhưng chỉ giỏi trong một bối cảnh cụ thể. Hệ thống thích điều đó. Nhưng cuộc đời thì không vận hành theo một bối cảnh cố định. Ngành nghề thay đổi. Công nghệ thay đổi. Ưu tiên cá nhân thay đổi. Sức khỏe và nhịp sống cũng thay đổi. Trong khi đó, phiên bản bạn được tối ưu hóa quá kỹ lại khó xoay trở hơn chính bạn của 10 năm trước. Đây là nghịch lý lớn nhất của người trưởng thành: càng tối ưu, càng dễ bị khóa chặt. Solo Founder Universe gọi đây là Optimization Trap – cái bẫy tối ưu khiến bạn tưởng mình đang an toàn, nhưng thực ra đang thu hẹp dần điều kiện tồn tại của chính mình. Solo Founder không chống lại việc tối ưu. Nhưng Solo Founder đặt ra một câu hỏi khác: “Tối ưu cho điều gì, và trong bao lâu?” Nếu mọi tối ưu của bạn chỉ phục vụ cho: – một chức danh – một tổ chức – một cấu trúc cố định thì đến một lúc nào đó, bạn sẽ phải trả giá bằng sự linh hoạt của chính mình. Solo Founder chọn cách làm khác: xây song song một không gian không cần tối ưu quá mức. Một nơi bạn: – được phép học chậm – được phép thử sai – được phép không hoàn hảo nhưng đổi lại, bạn giữ được khả năng xoay chuyển khi thế giới đổi chiều. Nếu đọc đến đây mà bạn thấy hơi chột dạ, có thể vì bạn đã tối ưu rất tốt… nhưng chưa từng tự hỏi: “Nếu bối cảnh này biến mất, mình còn lại gì?” Solo Founder Universe không yêu cầu bạn phá bỏ những gì đang có. Nó chỉ nhắc bạn một điều rất tỉnh: Đừng tối ưu đến mức tự nhốt mình trong một phiên bản không còn lối ra. Ghi chép từ hành trình xây hệ Solo Founder.