Có một kiểu chi tiền, tiêu rất tinh vi.
Tinh vi đến mức người trong cuộc không hề nhận ra. “Chỉ cần có Tiền là nghĩ tới Tiêu.” Và tôi nhận ra,kiểu tiêu tiền đó không phải do tham. Nó đến từ thiếu. Tôi lớn lên trong một ngôi nhà xưởng của bố. Lụp xụp, Đồ nghề để ngổn ngang. Nhìn từ ngoài vào, ai cũng sẽ nghĩ: “Chắc nhà này nghèo lắm.” Nhưng bước qua cánh cửa, là rất khác. Lúc nào cũng có cơm ngon. Bữa ăn nấu đàng hoàng, đủ món, chỉn chu. Ngồi xuống là thấy muốn ăn. Trong khi nhiều nhà còn dùng cây lau nhà vắt tay, mẹ tôi đã mua loại lau nhà xoay vắt. Ga đệm, đồ giường có hoa văn đẹp. Quần áo thì mẹ luôn nói: “Mua thì mua đồ cho tốt, cho bền, cho lâu lỗi mốt.” Và thật lòng mà nói, tôi rất thích cảm giác đó. thích ăn cơm ngon. Thích dùng đồ đẹp. Thích ăn diện khi đi cùng bạn bè. Thích cảm giác mình đang sống “giống người có tiền”, dù tôi biết lúc đó nhà mình chưa hề giàu. Rồi tôi đi làm, kiếm tiền. tôi tiêu… cho đến khi hết sạch. Chỉ đến lúc đó, tôi mới lắng nghe & nhận ra : *Bài học 1: Người nghèo rất sợ mất mặt, và đôi khi tiêu tiền để Chứng tỏ bản thân. Chỉ cần có tiền, việc đầu tiên tôi nghĩ tới là: – một bữa ăn ngon – một món đồ đẹp – một cảm giác được tiêu tiền Cảm giác đó rất tinh vi. Mãi đến sau này tôi mới dám thừa nhận: tôi dùng tiền để người khác không nghĩ tôi thiếu. 👉 Dùng tiền để trông giống người giàu chỉ khiến mình nghèo đi nhanh hơn. Bài học 2 : Người nghèo muốn tiêu như người giàu, nhưng không nghĩ như người giàu. Tôi luôn nghe những câu nói quen thuộc: “Ch.ế.t rồi tiền có mang đi được đâu.” “Tiết kiệm cũng không giàu thêm được.” Nhưng tôi đã nghe những câu đó bằng một tâm thức tiền bạc đầy thiếu thốn, sợ hãi và sân si. Sau này, khi quan sát kỹ hơn những người thực sự giàu ; – ăn uống rất đơn giản – dùng đồ rất bình thường – không tiêu tiền để chứng minh họ là ai Nhưng có những thứ họ đầu tư rất mạnh: – học tập – du lịch để mở rộng thế giới quan – kinh doanh – tài sản và các mối quan hệ Người giàu không giàu vì tiết kiệm. Họ giàu vì kiểm soát được tiền. ————————————————————