"HỌC HIỂU BẢN THÂN ĐỂ TRỞ NÊN HẠNH PHÚC"
Trong quá trình trưởng thành và phát triển bản thân. Có lẽ ai trong chúng ta đều sẽ rơi vào tình trạng chông chênh và luôn tự hỏi "bản thân mình muốn gì? mình đang tìm kiếm điều gì" Tôi là một sinh viên mới ra trường, đánh giá từ kỹ năng thực tiễn hay lý thuyết tôi đều còn hạn chế và phải học hỏi thêm nhiều. Ở quãng thời gian chông chênh khi đó, tôi không tìm thấy hạnh phúc, tôi không biết bản thân đang thật sự muốn điều gì và thật sự cần gì. Tôi đã từng luôn nghĩ hạnh phúc nằm ở những điều bên ngoài như là phải một công việc ổn định, một mối quan hệ trọn vẹn hay những sự công nhận từ người khác. Chính vì suy nghĩ đó tôi đã cố gắng rất nhiều để đạt được những điều đó. Nhưng càng cố, bản thân tôi lại càng cảm thấy mệt mỏi. Cho đến khi quá mệt mỏi, tôi mới chịu ngồi lại để suy nghĩ, chiêm nghiệm thì nhận ra: nếu bản thân tôi chưa hiểu chính mình thì dù có đạt được bao nhiêu thứ thì bản thân vẫn khó cảm thấy đủ đầy. Tôi bắt đầu học cách lắng nghe cảm xúc của mình. Trước đây, khi buồn hay tổn thương, tôi thường né tránh hoặc tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ. Nhưng càng kìm nén thì tôi càng thấy nặng lòng. Kể từ khi chiêm nghiệm, tôi tập sống đối diện với cảm xúc của mình: “Tôi đang buồn”, “Tôi đang thất vọng”, “Tôi đang cô đơn”. Khi bản thân dám đối diện, dám thừa nhận những điều đó tôi thấy lòng mình dịu lại. Tôi hiểu rằng cảm xúc không xấu, chỉ là mình cần học cách đối diện với chúng. Tôi cũng học cách nhìn lại giá trị và giới hạn của bản thân. Có lúc tôi ngờ vực chính năng lực của mình, luôn so sánh mình với người khác, thấy mình chưa đủ giỏi, chưa đủ thành công. Nhưng rồi tôi hiểu mỗi người có một hành trình riêng. Tôi không cần phải chạy theo nhịp sống của ai đó. Khi tôi biết mình thật sự mong muốn điều gì và điều gì không phù hợp với mình, tôi bắt đầu đưa ra những lựa chọn khiến tôi nhẹ lòng hơn. Hiểu bản thân với tôi còn là chấp nhận cả những điểm yếu. Tôi không hoàn hảo, có những điều tôi vẫn đang học hỏi mỗi ngày. Nhưng thay vì trách móc, tôi tập bao dung với chính mình. Tôi cho phép mình sai, cho phép mình vấp ngã, miễn là tôi không ngừng trưởng thành. Dần dần, tôi nhận ra hạnh phúc không phải là lúc nào cũng vui vẻ, mà là cảm giác bình an khi được sống thật với chính mình. Khi tôi hiểu mình đủ sâu, tôi không còn quá sợ mất mát hay thay đổi. Vì tôi biết, dù hoàn cảnh có thế nào, tôi vẫn có thể quay về với nội tâm của mình. Hành trình hiểu bản thân không dễ, nhưng đó là con đường khiến tôi trưởng thành và an yên hơn. Và tôi tin rằng, khi tôi hiểu mình, tôi sẽ biết cách sống hạnh phúc theo cách riêng của mình.