Hồi mới phát hiện ra Claude, thấy Claude viết hay hơn hẳn ChatGPT, mình sướng lắm. Mình paste một bài viết gì vào Claude rồi bảo "em viết bài này giúp anh, giọng anh nhé," kết quả thường y chang nhau: Output đẹp. Đúng độ dài. Nhấn đúng thông điệp. Có mở bài, thân bài, kết luận. Nhưng luôn có cảm giác bài đó được viết bởi "một ông nào đó tên là Tim" - chứ không phải mình. Thế là mình ngồi sửa từng câu. Thay từ. Đổi nhịp. Cắt đoạn. Tầm một tiếng sau thì ra được một kết quả như ý. Mãi sau này, khi tìm hiểu thêm, mình mới nhận ra rằng mình dùng AI làm ghost writer sai cách. Dựa vào những gì mình biết, thì ghost writer ngoài đời không ngồi xuống bịa ra giọng của bạn từ con số 0. Họ nghiền ngẫm tất cả những gì bạn đã từng viết, từng nói: bài phỏng vấn, bài post, các email dài mà bạn viết, những đoạn clip bạn từng quay ... Rồi họ dựng mội cái KHUNG, dựng lên một bộ quy luật để viết cho đúng giọng của bạn. Sau khi tạo khung xong, lúc đó họ mới viết. Hoặc đưa cho bạn viết trước rồi họ tinh chỉnh lại. Với ghost writer, phần dựng khung mới khó, phần tinh chỉnh là phần dễ. Đó cũng là lý do chúng ta nhờ AI viết bài thường không ra kết quả như ý. Vì việc chúng ta kém thì chúng ta làm, việc AI kém thì lại giao cho AI. Hầu hết người nhờ AI "viết bài đúng giọng tôi" là đang nhờ AI làm phần AI kém nhất (cái giọng, cái hồn của người viết). Đáng ra họ nên dùng AI làm phần dàn ý, phần khung, phần quy tắc. Bạn viết nhiều bạn sẽ nhận ra chuyện đó: cái vất vả nhất của người hay viết là phần dàn ý --> khi đã ra được 1 dàn ý ưng ý thì chữ trong đầu cứ thế mà tuôn ra à. Và phần dàn ý thì AI cực giỏi. Mình ngồi build một skill tên là /structure-first. Nó không viết câu nào hết. Nhiệm vụ duy nhất của nó: đọc nguồn của mình, hỏi mình câu "Bài này thực ra muốn nói gì?", rồi trả ra một dàn bài gồm 6 phần: (1) Câu chủ đề: bài này muốn người đọc tin/hiểu/làm gì khác đi cái gì (2) Mạch của bài: bài mở ra sao, xoáy vào chỗ nào, kết thế nào (3) Chia đoạn: mỗi đoạn sẽ về cái gì và cái đó đóng góp như thế nào cho câu chủ đề